truyện ngắn: Những thân tình qúy báu …


  Chỉ vừa lưng chừng những bậc cấp từ chợ Đà Lạt lên phố, tôi đã nhìn thấy dáng anh thật cao bên kia đường, trước con dốc đất ngắn, dẫn tắt đến trường Đoàn thị Điểm _một cơ sở hội Việt Mỹ mượn để dạy thêm Anh văn buổi tối , sau khi học sinh tan trường _ nằm sát bên hông nhà hàng Nam Sơn . Tôi cảm thấy vui. Niềm vui bình an nhẹ nhàng, vì tôi biết anh sẽ luôn đứng chờ tôi ở đó , dù chúng tôi chưa bao giờ trao đổi với nhau một lời nói nào. Không biết tự bao giờ, tôi nhận ra , Anh đứng đó, chỉ vì tôi! Tôi đếm từng bước, băng qua đường, cảm thấy hơi lúng túng, vì biết ánh mắt anh luôn hướng về mình. Rồi tôi đi qua anh, cũng chỉ bằng một ánh nhìn trao anh, nhưng tôi thấy đôi mắt anh lấp lánh nụ cười. Tôi không biết anh là ai. Tên của anh , công việc của anh, tôi hoàn toàn mù tịt! Gặp anh lần đầu tiên trong quán chè Huế nằm ngay bên đường, đối diện trường. Hôm ấy, mẹ chở tôi đi học, thay vì chú tài xế, đón luôn mấy đứa em tôi tan học chiều. Đến sớm , mẹ rủ tôi vào ăn món chè kê và khoai sáp nếp, mẹ thích. Mẹ nhắc đến những món ăn Huế với bà chủ quán người Huế, còn tôi im lặng hưởng ứng nghe, chợt phác hiện anh đang nhìn tôi chăm chú, hơi nhoẻn miệng cười . Tôi vốn đã quen với những -ánh-mắt- tò- mò- ái -mộ từ- nhỏ , nên chỉ thoáng lướt nhìn qua anh rồi quay đi. Thế nhưng hôm sau đến trường , tôi cũng lại thấy anh ngồi trong quàn chè ấy, vẫn tờ báo trong tay . Bà chủ quán đon đả mời, nhưng mẹ tôi chỉ cười chào. Tôi ngồi trên xe với mẹ _ ngay tầm mắt anh _ chờ mấy nhỏ tan học, đến phiên mình vào lớp tối . Hơi nhúc nhích cựa quậy, vì biết mình đang bị người ta ngắm kỹ !! Rồi tôi cũng bắt đầu biết kín đáo quan sát anh. Anh trông già dặn, cao lớn - khá cao lớn - vẻ mặt ưu tư , râu lún phún quai nón , dáng dấp phong trần. Và đôi mắt - đó chính là điểm luôn thu hút tôi nhất - một đôi mắt gợi cảm, biết -nói , đượm nổi buồn .!!Anh hay mặc quần sậm màu, sơ mi trắng . Tôi không hiểu anh có bà con gì với quán chè đó không , chỉ thấy anh luôn ngồi bên chiếc bàn , chén chè và tờ báo trên tay. Nhìn tôi gần , nhìn tôi xa . Đôi mắt lấp lánh niềm vui , khi thấy xe tôi đến. Tôi bắt đầu quen sự có mặt của anh . Thầm lặng , mà thân quen. Đôi lúc tôi cũng ngạc nhiên, không hiểu sao anh rảnh đến thé nhỉ . Một hôm , lớp học tôi, cả thầy lẫn trò , đều giật mình vì âm thanh ai đó gõ mạnh liên tục vào cửa kính của lớp. tất cả mọi người đều ngẩng phắt lên. Ai nấy trố mắt nhìn, tò mò, nhưng chẳng hiểu gì, ngoài tôi . Tuy khá bất ngờ, tôi cũng kịp nhận ra khuôn mặt râu ria và bàn tay to lớn của anh, đang áp sát vào ô cửa, dường như ra hiệu gì cho tôi vậy. Anh gây sự ồn ào trong khoảnh khắc nhanh , và anh đi cũng nhanh. Hôm ấy tôi kịp nhận ra anh mặc bộ đồ quân nhân. Không ai hiểu gì ! Hẳn họ tưởng ai đó nghịch. Còn tôi, tôi phải mất mấy giây ngồi thừ. Cả một thời gian dài sau đó tôi không thấy anh. Quán chè, góc bàn sao vắng tênh. Tôi buồn. Dù quanh tôi . vẫn có những người bạn dễ thương khác . Những con người cũng theo- đuổi tôi , và thậm chí còn có nhiều cơ hội để , -chỉ để - , nhìn -thấy tôi , nhiều hơn anh nữa. Và Tôi cũng bâng khuâng xao xuyến vì họ. Có lẽ trái tim tôi có nhiều ngăn quá. Họ khiến tôi bồi hồi ,anh cho tôi sự bình an. Họ khiến tôi nhớ, và tôi giận. Còn Anh, tôi không nhớ, tôi cũng không quên. Hương- người bạn gái khá thân thiết, học cùng trường, ở gần nhà, đi Hướng đạo cùng Đoàn Đội, mà cũng- rất -ngạc- nhiên, là trông Hương hao hao khá giống tôi, chính anh của Hương đôi lúc nhìn xa cũng nhầm , nói ". H. dạo này hay đến nhà Hương chơi với anh Dũng. nhờ Hương gởi lời thăm M. " . Vài ngày sau , Hương gọi điện cho tôi, lại nói !! Có mấy lần tan trường, Tôi thấy H. đứng bên xe nhà Hương, nói chuyện với anh của Hương, nhưng cặp mắt lại hướng về phía tôi, cho đến khi xe tôi chạy khuất. Đôi mắt đằm thắm nhưng nhút nhát _hay kiêu hãnh, của người con trai học giỏi đó _ một thời khiến tâm hồn tôi nhều vương vấn, lao đao. Nhưng khi tôi giận, tôi đã không cho H. bất kỳ một cơ hội nào, và H. hiểu, Tôi đã từ chối , hoàn toàn không nhận tín hiệu gì của H. muốn trao nữa. Từng ngày từng ngày trôi qua. Tôi thêm bạn, thêm những mối tình có -mà không , không - mà có, vây quanh. Thêm nổi nhớ, và thêm cả nhiều bài thơ cho riêng mình. Rồi một ngày, anh trở về, trong bộ đồ quân nhân. Anh không đến quán chè như mọi khi . Tôi hết đổi bất ngờ, khi thấy anh đứng ở đầu góc phố Hòa Bình, nhìn tôi đang lững thững cùng Hương xuống chợ, đón xe Chi Lăng về nhà. Vóc dáng cao lớn của anh vượt trên mọi người. Và Đôi mắt ấy vẫn đăm đắm nhìn tôi , dường như Tôi đọc được sự dò hỏi trong mắt Anh, Tôi đứng khựng mất mấy giây làm như có ai đó níu chân tôi vậy. Rồi tôi lại đi qua Anh, vẻ bình thản, nhưng cảm xúc trong tôi thật sự dâng trào .. Tôi tiếp tục thấy anh trong quán chè như ngày nào. Góc bàn anh hay ngồi , đầu phố anh hay đứng , trở thành điểm thu hút mắt tôi. Bây giờ Anh và Tôi đã có thể cười với nhau, khi tôi đứng trước cổng trường cùng các bạn. Thế nhưng chẳng ai biết tôi và anh quen nhau. Thỉnh thoảng tôi theo Hương đến trường bằng chuyến xe đò Chi Lăng. Hai đứa chạy vội vã trên các bậc cấp , và lại vô cùng bất ngờ, khi tôi thấy dáng cao lớn của anh đứng bên kia đường , trên con dốc ngắn dẫn tắt vào trường học nhìn tôi, chờ tôi cười, để dịu dàng cười lại. Tôi chưa bao giờ kể cho Hương nghe về Anh . Hương biết H. Biết T. - đó là những người bạn của thời mới lớn . Những theo đuổi những mến thương , giận hờn , nôn nao , buồn phiền, quay quắt . Nhớ và quên . Quên và nhớ . Nhưng Anh , với tôi , là một góc riêng trong tâm hồn non dại . Anh lại đi xa đâu đó với công việc nào đó . Lớp học tôi e chừng đã đoán ra, ai đó thích - phát- ra -tín -hiệu với ai đó, nhưng họ cũng không biết là ai, họ chỉ nhìn nhau cười . Ngoài người thầy trẻ phụ trách lớp. Thầy đứng đối diện với học sinh , nên hình như Thầy đo được thái độ mỗi người. Tôi lại mang cảm giác thiếu vắng nhè- nhẹ cho đến khi anh trở về. T. tấn công tôi mạnh hơn . Đó là tính cách của T. sôi nổi và mạnh mẽ. Ở đâu tôi cũng thấy T… buổi sáng đến trường, sương mù còn giăng kín, T chạy xe máy, lì lợm áp sát xe tôi, cười , thở ra khói . Chú tài xế đâm ra mến T. Chú còn cố ý chạy chậm để T. có thể nói chuyện .Nhưng là nói chuyện với mấy đứa em trai tôi . Tụi nó thấy T. tụi nó vui lắm. Huynh trưởng HĐ. của tụi nó mà . Có hôm , không biết thế nào . Lớp tôi tan học giữa giờ , mấy đứa rủ nhau xuống phố . Nắng đổ chan hòa trên con đường dốc , mặt mũi tôi đỏ au . Chợt nghe âm thanh ồn ào gầm rú của xe máy phía sau . Đệ nói " khiếp . tụi con trai bây giờ nó chạy xe kinh thiệt " chúng tôi đi dạt vào một bên đường , đợi đám xe ấy đi qua . Ai ngờ , đã không qua , đám con trai ấy còn muốn quây tròn , cản đường chúng tôi . Chúng tôi chưa kịp có thời gian lúng túng , thì tôi đã thấy T. chở H . trờ tới . T hỏi " M . trốn học hả ? " Anh chàng nhìn tôi vẻ lém lỉnh khiến tôi phát ngượng . H. thì chỉ nhìn tôi cười . H. luôn như vậy ,mà dường như . H. cũng đã hiểu rằng , H. chỉ nên như vậy . Chút gì đó mong manh mơ hồ , cho đẹp . Bạn bè T. chăm chú nhìn tôi , làm như đang xem truyền hình . Tôi giận T. quá , quay đi , lấy cặp che mặt . Đệ nói " thôi đi . mấy người làm gì vậy . Tui méc Xuân Tâm bây giờ " Nhỏ Điệp bật cười . " Thôi , mấy ông để cho tụi này đi đi . Ông làm M khó chịu rồi kia " T. đưa tay chào tôi , vọt chạy , để lại thứ âm thanh ồn ào náo nhiệt như lúc đến và nụ cười tinh nghịch. Điệp xoi mói nhìn tôi . nó dài giọng " mày làm gì mặt đỏ như gấc vậy mày " Tôi vừa giận T , vừa buồn cười , " hồi nào tới giờ , tao chưa thấy T như vậy bao giờ" Điệp vẫn dài giọng " coi nó kìa . Còn run kìa . trời . sao tao thấy mặt mày giống mặt trời con quá vậy mày !! " Đệ nói " Ông T. này ổng nghịch lắm . Đệ nghe Xuân Tâm nói hòai . bạn gái cũng nhiều lắm . Miệng lưỡi dẻo quẹo " ( Xuân Tâm là em T. - bạn thân Đệ hồi còn học cấp 2 - ) Điệp lại săm soi tôi . " mày biết nhỏ Hạnh học đệ tứ không ? Môt lớp trưởng năng động , đẹp gái , có duyên , cũng sinh hoạt H Đ . mày biết nó không ? Bồ T. đó ' Tôi hơi bất ngờ . " không ! tao không biết. Chắc đi khác Đoàn tao . " Mấy ngày sau đi học , giờ chơi , chúng tôi rủ nhau đi ăn yaourt, bỗng nhiên Điệp khều tôi . " M . Nó kìa . Con Hạnh đó . Nó vừa đi qua mày đó . " Tôi chỉ nhìn thấy mái tóc ngắn mượt mà và cái dáng thanh mảnh cao cao của Hạnh . Trưa tan trường , đợi xe , Điệp lại khều tôi : " M! . Nó đang nhìn chăm chú mày kìa " Tôi hỏi :" Ai " .. Tôi vừa thấy T. chạy xe lên dốc trường . Điệp nói: " Con Hạnh kìa " Tôi thấy Hạnh khá dễ thương , khả ái , đang đứng với bạn , cười đùa vui vẻ . T. dựng xe trước mắt tôi . Gật đầu chào tôi . vẫn ánh mắt lấp lánh sau cặp kính cận với nụ cười tinh nghịch . Rồi T. quay sang Hạnh phía bên kia cổng trường , đưa tay chào, toe miệng cười. Hạnh hỏi T. câu gì đó, tôi không nghe T. trả lời . Tôi thấy T. khá hồn nhiên và tự tin . không hiểu sao , tôi vẫn đọc được ở T. một chiều sâu nội tâm nào đó , khá kín đáo . Thế nhưng từ khi biết tin Hạnh đã từng có mặt trong cuộc đời T. , hay vẫn còn tiếp tục , Tôi không rõ , Tôi trở nên dè dặt hơn với T. Thậm chí chút miệng cười , Tôi cũng hà tiện . T. gởi mấy lá thư ngắn củn -lủn bằng tiếng Anh cho Tý - em trai tôi - nhờ Tý chuyển . Tôi đọc xong , tức cười , Tôi nói . :' chị không hiểu gì cả " Thế là Tiến lại nhờ Tý nói " chị M. học ban C mà dở quá , Anh T. nói vậy " Tôi thật sự thích T. Sắp đến kỳ trại Đạo , dành cho tất cả H. Đ . sinh . T. lấy cớ đó , đến nhà Tôi ôn thêm chuyen môn cho mấy nhỏ . Có lần Tôi vô tình mở cửa cho T. Thế là cả Tôi và T. đều đứng ngẩn . Đứng rất lâu , cứ trố mắt nhìn nhau . Nếu Tôi không sực tỉnh trước , hẳn T . còn sắn sàng đứng lâu hơn nữa . Tôi gọi : " Tý ơi " Cu Tý chạy ra , Tôi chui tọt vô phòng , lẩn thẩn , buồn cười tự hỏi " khuôn mặt mình khi ấy giống cái gì kìa ". Bên Đoàn Tôi , các chị cũng ráo riết ôn lại chuyên môn cho các Đội trưởng Đội phó . Hôm ấy , nhằm ngày tôi phải đi học thêm Anh văn tối . Thế là sinh hoạt bên nhà chị đoàn trưởng xong , Tôi đành phải mặc bộ đồ đồng phục H. Đ mà đến lớp . Chỉ tháo khăn quàng ra , và gởi chiếc gậy đội . Nhiều bạn học trong trường nhìn Chúng tôi khá ngạc nhiên , thú vị , khi thấy chúng tôi quây quần cả một nhóm Jupe xanh , giày bata trắng ,vẻ tung tăng nghịch ngợm , như những cô bé con , tụ tập trước cổng trường , thật khác với hình ảnh các tiểu thư con nhà giàu , yểu điệu đài các, như mọi ngày . Hương vãn còn hăng say nói lại Morse đã tiến bộ hơn , hy vọng ngày trại cũng sẽ nhận nhanh như vậy . Vân nói :" đừng để thua đoàn khác nghe . " Chúng tôi cứ tíu ta tíu tít rộn ràng . Đang ồn ào phấn khởi như vậy , Tôi chợt nhìn thấy Anh . Thế là Tôi đứng yên , sững sốt . Anh đứng bên kia đường , ngay trước mắt tôi , vẫn cái dáng cao lớn hơn người , mạnh mẽ , nhưng có vẻ cô đơn đó ,đăm đăm nhìn tôi , đã khóa ngay những xôn xao , và tiếng cười đang sắp vỡ ra của tôi với bạn bè . Rất nhanh ,Tôi thoáng thấy , vẻ gì đó vừa ngạc nhiên , vừa buồn , vừa thật khó hiểu trong đôi mắt anh .Tôi vào lớp với tâm trạng buồn .Chữ nghĩa chạy vào , rồi lại chạy ra trong đầu tôi .Tan học , tôi thấy đêm lạnh hơn . Những ngọn đèn đường mờ mờ hiu hắt hơn .Tôi đã không tháy anh trong quán chè , trước cổng trường , hay góc phố nào mà anh biết tôi thường đi qua để xuong chợ , cùng Hương đón xe Chi Lăng về nhà nữa. Tôi buồn . nhưng cũng thật lạ , - bây giờ tôi mới nhận ra - là Anh lại không hề có mặt trong những bài thơ thời con gái của tôi . Sau hôm ấy . Tôi nhận ra sự có mặt của Anh thưa hơn . Nhưng bóng dáng Anh thấp thoáng đâu đó . bất kỳ , trên đường tôi đi vào những ngày đi học . Một lần đến sớm , Tôi và Hương lang thang quanh phố Hòa Bình , xem mấy hàng mỹ nghệ , Tôi lại tình cờ thấy anh , Tình cờ thôi , vì bất chợt , khi ngoái nhìn lại cái gì sau lưng đó , Tôi mới bỗng nhận ra khuôn mặt anh , hòa chung giữa dòng người , nhưng không thể lẫn vào đâu được , vì anh cao quá , và vì đôi mắt ấy lại hướng về tôi .Tôi xao xuyến cả hồn .Tôi nắm chặt tay Hương . Thật muốn đi về phía anh , thật muốn hỏi anh một lời . Giữa chúng tôi , chưa bao giờ có được một câu nói , thế nên , tôi lại ngập ngừng . Ngập ngừng , rồi tôi lại quay đi . Thật đôi khi , tôi mới lại thấy anh đứng trước con dốc ngắn . bên hông nhà hàng Nam Sơn , tay cầm điếu thuốc , đón tôi đến trường bằng ánh mắt . Nhưng ánh mắt ấy , Tôi cảm thấy đã man mác vời vợi thế nào , không lấp lánh niềm vui nhẹ nhàng như ngày xưa nữa . Tôi nghiêm hơn , và tình cảm tôi dành cho anh sâu hơn . Nhưng Tôi nghĩ , chắc anh không hề hiểu .

Một đêm Noel, mẹ chở chúng tôi đi chơi , ngắm sắc màu rực rỡ của phố phường , Tôi hướng cặp mắt lên phía nhà hàng Nam Sơn , không biết ai đó , đang ở đó .- đúng vị trí anh thường chờ tôi - có đốm thuốc lá lập lòe , chợt hiện , chợt nhòa trong đêm tối giá lạnh . Lòng tôi bỗng rưng rưng buồn . Nhiều lần tôi tự hỏi , Anh có biết tình cảm sâu lắng tôi hằng dành cho anh không ? Hay anh nghĩ tôi chỉ là cô bé con quá vô tình , non dại ? và làm sao anh hiểu hình ảnh đốm thuốc trong khoảng tối buồn ấy , đã đọng lại trong ký ức tôi vĩnh viễn ??!! Anh dần- xa tôi . dần- xa . Tôi cũng dần thôi nghĩ về anh , không xót xa , không đau lòng , nhưng cứ ngùi ngùi . T. thân tôi hơn . T. đã bạo dạn đón đường tôi , nói dăm ba câu ngắn ngủi , đôi lần .Mùa hè 75 ấy . , T. có ý mời tôi dự buổi party chia tay cuối cấp với bạn bè . Tôi nhận lời . Nhưng ý định ấy của T. không thành . Thế- sự loạn lạc . ba tôi quyết định chỉ trong vòng một ngày ,đưa Gia đình về Nha Trang , rất sớm , so với bất kỳ ai rời Đa lạt mùa hè năm ấy . Tôi bỏ lại sau lưng một Đa Lạt huyền hoặc, với vô vàn kỷ niệm đẹp đẽ của tôi . Ngày đi . Tôi chỉ kịp gọi Hương , trao lại cây cờ Đội . Không biết phải nói gì , vì quá bất ngờ . Lúc xe bắt đầu chuyển bánh , tôi mới bật khóc . Nước mắt lăn ngắn lăn dài .Nhìn thành phố còn ngái ngủ chìm trong sương mù , những con dốc , những rừng thông vun vut trôi lùi về phía sau , Tôi vẫn không tin rằng , Tôi đã xa Đa lạt vĩnh viễn . Ngày tôi lập gia đình , T. gởi cho tôi một bảng gỗ khắc tên tôi trên nền rừng thông , bằng chính nét chữ cuả T. và dòng chữ " nhớ em nhiều nhưng chẳng nói . nói ra nhieu cũng vậy thôi . xin gởi em một lời chào , Một lời thương , một lời yêu , lần cuối cùng . " Tôi gởi T. tập thơ thời-con-gái của mình . Có hình ảnh và thân tình T. trong đó . .

Nhiều năm trôi qua . Đôi lần lên Đa lạt, vợ chồng tôi tìm đến thăm T. uống cafe, để nghe T. nhắc nhở " M. mặc áo ấm vô . coi chừng lạnh " và lại ngồi im lặng nhìn thành phố mờ ảo chìm trong giá lạnh , sương mù . Lâu lắm rồi . Tôi khong còn gặp bạn bè nào nữa - những người bạn thân yêu một thời hoa mộng của tôi -và cũng lại lâu lắm rồi , Tôi bỗng nghĩ về Anh . người đàn ông cao lớn . râu quai nón , từng cho tôi sự bình an trong niềm vui và hạnh phúc rất nhẹ nhàng . Không biết bây giờ anh ở nơi nào . Có bao giờ lẩn thẩn như tôi , nghĩ về một thời , tình cảm trong sáng thơ dại, với cô bé 16 tuổi? có bao giờ anh hiểu được rằng , sự -bình -an như ngày nào mà anh phủ lên cuộc đời tôi , dù lặng lẽ , nhưng nó lại bền bỉ đến thế trong suy nghĩ của tôi , và ắt hẳn , Tôi cho rằng , đó là một loại tình cảm cần thiết , và quý báu cho những người phụ nữ nữa . Anh biết anh đã làm được điều đó với tôi không nhỉ ??

 
  Pm Nguyễn Thanh Mỹ, 02/2009