Một thời vụng dại …

  Tôi cứ nghĩ về một thành phố xanh
Xanh cỏ cây và những mối thân tình
Hàng qùy vàng con dốc dài thưở trước
Mỗi chiều tôi đi, mỗi sáng tôi đi

Tôi cứ nghĩ về một thành phố xa
Nơi đó tôi vui nơi đó tôi buồn
Nơi đó không dưng mà tôi láu lỉnh
Khi soi mình trong ánh mắt ai quen

Đa lạt mênh mông thành phố tôi qua
Lạnh buốt trên bao nhánh cây khô gầy
Thở với sương và cười với khói
Những đêm đông dài gợi nhớ nơi xa …

Ngọn đồi sớm mai chân bước bâng khuâng.
Hương khểnh răng , Hương hát nhỏ lời gì.
Mái tóc Hương dài trên đồi vắng lặng
Thương vô chừng , Tôi gọi : Nụ Hương !

Có những đêm sâu ngồi bên nhóm lửa
Dưới kia mặt hồ hiu hắt đường khuya
Tất cả những gì tôi thường nhớ tới
Cứ đi về trong tôi rất thiết tha

Bây giờ mù khơi bây giờ đã xa
Hình ảnh phố xưa vẫn thân ái ngập trần
Luôn vang vọng trong hồn tôi thăm thẳm
Đa lạt mịt mờ quên thế nào quên
Qua suốt cuộc đời vẫn tình yêu đầu tiên


♫♫

Tuổi hồn nhiên ...

Ta nhớ mãi ngày xưa
Trên đỉnh đồi lộng gío
Em mặc áo màu mây
Bay bay trong trời chiều
Em cười với nắng sớm
Hàm răng nhỏ trắng ngà
Đôi chân trân thoăn thoắt
Đạp cỏ dại thênh thang
Ta mãi ngỡ thời gian
Phai nhòa em nhỏ bé
Em của tuổi hồn nhiên
Em, ta, tháng ngày hiền ??!!

 
  Nguyễn thanh Mỹ_NhaTrang