LAN HƯƠNG


  Pm NguyễnThịĐức        



       Năm nay, Valentine rơi vào ngày thứ bảy. Đây là ngày duy nhất trong tuần tôi được nghỉ từ sáng đến 17h30. Buổi sáng Thế hẹn tôi xuống Trà Bá thăm một cô bạn. Trưa tôi có một tiệc cưới. Vậy là mất bay nửa ngày.

       Reng…Reng…Reng…Một giọng nói trong trẻo, trẻ trung vang lên. Thì ra đó là Lan Hương, một nữ sinh trường Bồ Đề và Phạm Hồng Thái năm xưa, học sau tôi một lớp, trước cũng là đồng nghiệp với tôi nhưng sau đã chuyển sang Đài Phát thanh - Truyền hình tỉnh và nay đã là một biên tập viên, một nghệ sĩ ngâm thơ nổi tiếng của Đài. Những người gắn bó với Pleiku không ai không nhớ giọng ngâm ngọt ngào, truyền cảm, sâu lắng của Lan Hương - giọng ngâm đã lay động và khơi dậy nỗi nhớ khôn nguôi về một Pleiku thương, chạm đến sâu thẳm tâm hồn - nhất là tâm hồn của những chàng trai tha phương cứ ấp ủ mãi trong tim - một bóng hình thời đi học:

“ Anh mang theo chút bé bỏng Pleiku
Gùi nằng nặng nắng vàng và mưa gió,
Phố ngây thơ phố trùng trùng dốc nhỏ
Ngồi phía nào cũng đổ vào nhau
Ly cà phê lóng lánh ban mai
Anh uống cạn trầm ngâm vị đắng
Thì cứ lặng im, thì giấu lời chia biệt
Xe quá đèo mắt vẫn nhoè cay ”
( Hoàng Thanh Hương )

       Ngày 14/2 năm nay, Lan Hương không phải đi công tác và Hương đã mời Ba Định - người bạn thân - cùng với chị Nhung và tôi lên nhà uống trà. Hương có ngoại hình khá trẻ trung. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc uốn tém Nhật, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt đen, đôi môi luôn tươi cười, trang phục gọn gàng : quần Jean, áo len hoặc áo thun đỏ, xanh rêu, một chiếc túi nhỏ luôn được đeo chéo qua người. Hương thường mời bạn bè đi uống cà phê, uống trà. Hương rất tình cảm, tinh tế, luôn quan tâm đến bạn. Đúng là biên tập viên Đài Phát thanh - Truyền hình.

       8h45 phút, chúng tôi đã có mặt ở nhà Lan Hương. Một ngôi nhà ở một vị trí thật lý tưởng. Các bạn hãy mường tượng : sát ngay cạnh hàng rào kẽm gai của trường Thánh Phao Lồ năm xưa, có một con đường đất đỏ, mềm mại nằm dưới hàng thông - những rặng thông già đã gần mấy chục năm tuổi. Trên con đường này là một dãy nhà nhìn xuống sân trường Thánh Phao Lồ, trong đó có nhà Lan Hương. Trước cửa, một cây thông già dáng nghiêng nghiêng tỏa bóng che mát hiên nhà. Sau lưng nhà, bên hông nhà cũng là thông - những rặng thông trong thơ Kim Tuấn:

Rặng thông già lặng câm
Em yêu gì hoang vắng
Cho trời mây bước nhẹ
Từng bước từng bước thầm

       Dãy nhà chập chùng lẫn khuất trong rặng thông già gợi tôi nhớ về một Pleiku của hơn 30 năm trước. Đang chìm đắm trong suy nghĩ thì Hương gọn gàng, xinh đẹp trong bộ trang phục quần Jean đen, áo len đỏ mở cổng và niềm nở mời chúng tôi vào. Góc phải của khoảng sân nhỏ là những chậu hoa, cây cảnh : đỗ quyên, mai, trà my… Hai chậu mai vàng có lẽ tuốt lá muộn nên bây giờ nụ hoa mới bung ra đón tết. Anh Thái - ông xã Hương - bảo lát nữa sẽ bấm cành, chuẩn bị cho tết năm sau.

       Theo chân Hương, chúng tôi bước vào phòng khách rồi xuống nhà dưới - nơi Hương đang tay ngà vào bếp, chuẩn bị đón bạn bè. Cả gian nhà thật sạch sẽ, ngăn nắp. Một ý nghĩ thoáng qua trong tôi Hương lấy đâu ra thời gian để vừa hoàn thành công việc của Đài - một công việc thường xuyên phải đi công tác ở huyện xa- vừa chăm chút tổ ấm của mình. Trong khi chờ người khách thứ ba, vợ chồng Hương mời chúng tôi lên nhà trên. Tôi một trà lipton, chị Nhung một cà phê sữa, Hương và ông xã một bình trà cung đình. Chúng tôi vừa nhâm nhi trà, cà phê vừa lắng nghe những bài thơ mới thu (theo dự định sẽ nằm trong đĩa CD thứ 2 của Hương). Căn phòng khách yên tĩnh vang lên giọng ngâm thơ truyền cảm, ngọt ngào: “ Nàng có ba người anh đi quân đội lâu rồi…”, “ Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày một xanh - Bà mẹ già tóc mỗi ngày một bạc…”

       Có tiếng xe dừng. Người khách thứ ba đến. Ông xã Hương đề nghị mời khách thưởng thức cơm chiên hải sản trước, thưởng thức trà sau. Chúng tôi cùng nhau xuống bếp. Anh Thái cho hệ thống amplifier, loa ở bếp hoạt động. Giọng ngâm thơ của Hương lại vang lên. Anh bảo nhà này chỗ nào cũng có thể nghe nhạc, chỗ nào cũng có loa cả. Thật là tuyệt !

       Hương loay hoay dọn hết món này đến món khác. Một chảo cơm chiên hải sản vàng ươm thật bắt mắt. Một dĩa rau sống. Một chén mắm cà - chính hiệu đặc sản của xứ Huế. Một dĩa chả ram. Rồi bánh tráng nhúng, cá khô chiên, cơm trắng và bia. Hương tươi cười nói tôi cứ vô tư ăn vì dự tiệc cưới vui là chính, không có món cơm đâu. Thật lòng mà nói món mắm cà, rau sống, cá khô khiến chúng tôi vô cùng ngon miệng. Và cơm chiên hải sản nữa, quá hấp dẫn. Bà chủ mãi tiếp thức ăn cho khách nên ăn ít nhất. Anh Thái cười: “ Bà ấy cứ lo đứng lên ngồi xuống rồi lát nữa lo dọn… cho tôi rửa.” Tất cả bật cười.

       Cơm nước xong, chúng tôi lại lên phòng khách. Hương tiếp tục đem mứt, kẹo, bánh nổ (đặc sản của Quảng Ngãi ) ra mời. Chị Nhung hỏi :
       - Hương ơi, dĩa hát thứ hai em thu được bao nhiêu bài rồi ?
       - Mới khoảng ba, bốn bài.
       Chị Nhung lại hỏi :
       - Vậy dĩa thứ hai bao giờ ra đời ?
       Hương trầm ngâm:
       - Chắc là khó, bởi tiền bạc còn eo hẹp. Có lẽ em sẽ ghép những bài thơ này vào dĩa trước. Không làm một dĩa riêng về những bài thơ vượt thời gian và không gian nữa đâu, chị ạ.

       Giọng ngâm ấm áp lại vang lên. Thật lạ kỳ, gốc Quảng Ngãi nhưng Hương lại ngâm thơ bằng giọng Huế ngọt ngào, sâu lắng. Giọng ngâm chắc hẳn như tâm hồn con người vốn đã từng sống lâu năm ở một thành phố “ giăng trên hai đầu mùa mưa nắng ” Giọng ngâm đã thổi hồn vào những câu thơ :

“ Em về hướng ấy lao xao
Lá thông rắc đầy lối vắng
Mây…vẫn một đời mây trắng
Phố nằm lơ mơ… khói sương
Thương hoài đất đỏ còn vương
Áo em một chiều rất mỏng
Con đ ường suốt đời mắc võng
Ru tình yêu tôi bao giờ …”

       Giọng ngâm làm sống lại trong chúng tôi hình ảnh của Pleiku những năm xưa, một Pleiku nhỏ, níu chân, giữ chân cả những người đã một lần đến đó, như chàng trai trong đoạn thơ :

Anh xin làm mùa hạ của Cao Nguyên
Làm ngọn gió ném qua đường bụi đỏ
Tiếng ve kêu trong mơ hồ đường phố
Những dãy nhà dìu dặt ở sau cây
Kon Tum đây và em của anh đây
Gương mặt phố, gương mặt sông, gương mặt núi.
Trong mắt em bốn mùa nhuần nhị lại
Lá thông xòe kim thêu nắng tóc em dài

       Phải chăng người con gái xứ Quảng đã bị sương mù và nắng mưa của Pleiku xưa ám ảnh nên tính cách trầm tư, lãng đãng, ngại thay đổi. Ơi cô bạn nhỏ, năm lớp 11 bạn sầu mộng gì mà lại viết một bài thơ đầy tâm trạng :

Chiều xuống chậm ánh nắng vàng hiu hắt
Khung trời buồn lất phất giọt mưa ngâu
Nghe tâm tư trĩu nặng mối ưu sầu
Như hiện hữu trên đỉnh đầu sương tuyết

       Mới 17 tuổi mà đã nghĩ đến “đỉnh đầu sương tuyết”, đã trĩu nặng mối sầu ly biệt. Có phải vì vậy nên mùa hè cũng có “giọt mưa ngâu” để chàng và nàng chia tay nhau trong tiếng “ve rền rĩ oán than ” và phượng đỏ ngập sân trường. Lan Hương ơi, bạn lãng đãng từ thời áo trắng và đến nay, dù phải “nuôi đủ hai con với một chồng”, bạn vẫn là cô bé lớp 11 năm xưa phải vậy không ? Tôi nhớ mãi lời Hương mời lên nhà uống trà vào một đêm trăng sáng, nhớ mãi câu nói của Lan Hương: “ Những đêm như thế, ánh trăng sáng vằng vặc, xuyên qua từng cành cây kẽ lá. Trăng xuyên qua tán lá thông, chiếu sáng cả khoảng sân và phòng khách nhà em ”. Được ngắm trăng, thưởng hoa, uống trà và nghe ngâm thơ trong khung cảnh nên thơ đó sẽ mang lại sự bình yên, tĩnh lặng cho tâm hồn, sẽ xua tan muộn phiền làm cho “ lòng mình như giấy mới ” và yêu đời, yêu người hơn - đó là điều Hương muốn đem lại cho bạn bè, phải thế không ?.

       Đã 10h30. Chị Nhung, Ba Định và Lan Hương còn thả hồn theo tiếng thơ. Tôi nhờ anh Thái chở về chuẩn bị đi dự tiệc cưới và tự nhủ với lòng sẽ đến chơi cùng Hương nhiều hơn nữa để hiểu hơn về một tâm hồn gắn bó sâu nặng với Phố Núi, hiểu hơn về một giọng ngâm thơ đã trở thành quen thuộc của Pleiku - giọng ngâm của một cựu học sinh Bồ Đề và Phạm Hồng Thái : Lan Hương!


Pm Nguyễn Thị Đức- Valentine 2009