truyện ngắn: Người Xưa


  Hoàng thị Viễn Du        



Đang chuẩn bị bữa tối - Hạc nghe tiếng chuông điện thoại reo, rồi tiếng chồng vang lên
- Phải - Chờ một lát nghe…Hạc ơi!
- Ai vậy anh?
- Bạn học
Hạc nhấc máy - Alô - Bên kia tiếng đàn ông là lạ.
- Biết ai không?
Hạc ngập ngừng.
- Xin lỗi nghe giọng lạ, mình chưa nhận ra
- Lạ gì bà! Tui đây! "T" chửa đây
- A - Là ông sao? Trời ơi! ba chục năm nay ông đi đâu vậy? Bặt tăm à
- Đi làm ăn chứ đi đâu - Giờ mới có thời gian nhớ lại bạn bè nè - cuộc sống bà ra sao? kể sơ coi
- Tui hả - Vẫn ăn - Vẫn thở - Vẫn sống, ba trai, một gái, hai Đại Học, hai cấp III. Vợ chồng tui làm nông. Nhà ở giữa vườn càfê chung quanh - Cửa sổ thật thấp, bước qua cửa sổ là tới giàn lan - Mùa tưới càfê hoa nở trắng vườn thơm ngát - Còn ông sao?
- Ưà thì tui cũng như bà - già rồi - năm đứa - một mới cưới vợ - hai vừa ra trường - một Đại Học - một cấp III - một tiệm tạp hoá cho vợ - một quán bida cho chồng, kinh tế tạm ổn
- Nuôi năm đứa học Đại Học vất vả lắm hả - tóc bạc chưa ông?
- Bạc hết rồi - răng giả nữa.
- Tui cũng vậy trắng gần hết rồi, răng yếu nữa - Nhưng mắt tui còn sáng lắm nghe - Đọc sách tới một hai giờ sáng lận.
- Vậy thì tốt rồi - tui đọc báo phải mang gương - Bà còn chơi ghita không?
Hạc cười rung người
- Nè ông cảm thấy sao khi tưởng tượng một bà già tóc bạc, mập thù lù ngồi ôm đàn ghita hả?
Bên kia tiếng cười khùng khục
- Sao tui nghe giọng bà còn trẻ trung quá vậy - Già thiệt hả?
- Ông bao nhiêu tuổi, tui bao nhiêu mà ông hỏi vậy?
- À bà cũng Đinh Dậu - cái thứ Đinh Dậu là bướng lắm đó - Mà nè! nói với ông xã bà tui với bà là bạn học chứ không có gì đâu nghe.
- Ừ tui bướng đó - tui với ông làm sao có gì được - Người ta thường lầm nhau mới yêu nhau - Tui với ông có chung một đoạn đường, từ cấp ba, rồi sư phạm và cùng nhiệm sở nữa - Hiểu rõ tính tình nhau quá mà có gì được.
- Nè tui còn giữ những bức tranh với mấy bản nhạc bà tặng tui đó.
- Tui cũng vậy - Mấy tập thơ ông chép tặng tui, lâu lâu giở ra coi. Sắp nhỏ tui khen bạn mẹ viết chữ đẹp quá chừng.
- Ờ! mà cũng vui hé - Thời xưa gặp nhau thì trao đổi, tranh luận sách vở , học hành. Khoe nhau những bức tranh, bài thơ, quyển sách mới sưu tầm được - Tìm được một bản nhạc cổ điển bà thích là quý hơn vàng - Đến lớp không có bà để đưa là bồn chồn khó chịu làm sao.
- Mà hồi đó tui ăn hiếp ông quá chừng mà sao ông vẫn chơi với tui há - Có buổi tối ông đến tán nhỏ Thông học lớp mình - Ông mang đôi Sambô thật cao - Tình cờ tui cũng đến - thấy vậy tui về trước, lấy một chiếc Sambô của ông, để lại một chiếc dép xẹp của tui. Báo hại ông đi cà thọt về ký túc xá. Tui biết ông tức lắm mà đâu dám giận tui.
- Trời! bà nghịch ngợm tinh quái mà còn ham ăn nữa chớ!
- Hồi nào ông?
- Hồi nào? Bà có nhớ cái bữa bà bị chị bà quýnh không? Bà chạy tìm tui, bà khóc - Tui mua mười miếng chuối chiên, tui mới bốc một miếng - hai đứa vừa đi vừa ăn - nghe bà khóc thút thít - bà kể mà khi tui đưa tay qua còn có lá chuối không hà.
Hạc cười khúc khích
- Vậy chứ ông thì sao? Ngày tết phân công trực trường - tui tưởng chỉ có tui với nhỏ M trong văn phòng - Vậy mà ông ở đâu lù lù chạy vô - Đặt cái cặp xuống lục lục và - ùm một phát cái bánh in to bằng chén bánh bèo vô miệng - Đợi cái bánh yên vị - tui mới nhẹ nhàng hỏi: "Mấy giờ rồi bạn". Lúc đó ông mới giật mình trợn mắt, phịt bột tùm lum, còn lúng túng giải thích vì không nghĩ còn có người ở đó - Tui nói: "không sao! Bạn cứ ăn cho vừa tầm cái miệng" làm nhỏ M cười ngặt nghẽo.
- Ừ bà ác quá mà - Vậy mới quen nhau chớ. À mà nhớ nói với chồng bà là bạn học chứ không có gì đâu nghen - ủa mà ông xã bà là ai vậy?
- Người đó đó - người mà tui hay làm thơ rồi đưa cho ông coi đó - Căn dặn hoài - Có gì là có gì..
- Là người đó đó hả. Tức cười hồi đó gì cũng tâm sự, kể lể - Giờ gặp nhau thì hỏi tóc bạc chưa - con mấy đứa - mắt mờ, răng rụng chưa? Ôi! bạn già ơi!
- Ừ giờ thì khoe nhau - con cháu - dâu rể - Kể lể những căn bệnh già - đau xương nhức khớp. Mà nè ông còn thích đọc thơ không? Tui đọc được bài thơ :"Thăm thẳm ơi!" của nhà thơ Trần Ninh Hồ - tui tâm đắc quá - tui đọc ông nghe nghen

Ngày xưa tóc ta đen như Mun
Và mắt em thăm thẳm như trời
Bây giờ mun trắng như Mây trắng
Bay vút lên trời thăm thẳm ơi….

- Uả bà còn lãng mạng quá há - Bà cũng làm thơ mà - còn mê nhạc cổ điện và sưu tầm sách không?
- Tui vẫn là tui mà - nhưng mãn kiếp tui cũng không thể làm được những câu thơ đọc lên xao xác cả lòng như vậy!
Có tiếng chồng đằng hắng. Hạc vội vã
- Nè bạn già ơi! liên lạc được với nhau rồi - thỉnh thoảng nói chuyện tiếp nghe - giờ tui phải đi lo bữa cho phu quân đã.
- Ừ! thôi tạm biệt nhé - Cố nhân!
- Cố nhân cái đầu ông á - Nếu hồi xưa tui sẽ không để cho ông còn chỗ đội nón đâu? Thôi tạm biệt nhé ông nội.
Bữa ăn Hạc nghe lòng rộn rã - Niềm vui - Niềm hạnh phúc lan toả. Ba chục năm bạn bè còn nhớ tới mình - Hạc kể cho chồng nghe về T, về cậu học trò mười sáu tuổi có cái bụng quá khổ với cái tên T "chửa", những kỷ niệm - những trò nghịch ngợm của hai đứa.
Chồng ngồi uể oải xỉa răng, lim dim mắt
- Xem ra gặp lại "Người xưa" bà vui quá đấy.
Hạc chưng hững - lẩm bẩm
- Uả tìm được một người bạn xa - Mất người bạn gần sao? Tâm sự với ai đây?


BMT 23 - 10 - 2008
Hoàng Thị Viễn Du