Người xa
Hoàng Thị Viễn Du
Người ví ta là loài hoa cúc dại
Ngơ ngác giữa trời và gợi nắng không ai !
Ba mươi năm - một tiếng thở dài
Gặp lại ư ?
Thôi ! Đừng nên gặp lại
Có nghĩa gì khi tóc bạc gặp nhau
Lời muốn nói đã không còn dịp nói
Tình muốn quên mà quên có được đâu
Anh có còn là anh của hôm nao
Hay cũng đã cuốn theo vòng xoay danh lợi
Cũng tính toán thiệt hơn, bon chen lừa dối
Giết dần ai – Đi bên cạnh cuộc đời
Bằng tỉ mỉ - khắt khe - hẹp hòi – gia trưởng
Bằng nhỏ nhen, bằng môi mép giảo ngôn
Thôi thì !
Cứ là anh mà chẳng bao giờ
Ta có
Để mãi còn yêu và nhớ đến muôn đời
Hoàng Thị Viễn Du