THĂM NGƯỜI PHƯƠNG XA …..


  PM-PK ThuĐào        



       Khi tôi báo tin sẽ lấy 2 tuần nghỉ để thăm viếng người thân cùng bạn bè thân quý …Hoa đã nói với tôi rằng người dân Úc rất hiếu khách và hiền hòa,… tôi nghĩ trong lòng và mĩm cười với chính mình, dân Mỹ cũng hiền lành vậy, thua gì dân Úc.

       Với quyết định thật nhanh, tôi lấy vé đi Úc trong sự ngạc nhiên của bạn bè …Thu Đào là thế mà ! Thường những chuyến nghỉ xả hơi thật đột ngột , trước đây mấy chuyến về VN cũng vậy ,khi tôi có ý nghĩ muốn Hoi ngo đi đâu ,liền nhanh chóng thu xếp công việc và gọi vé là xong … chờ ngày lên đường …

       Lần đầu tiên đến Úc, một chuyến đi mà có thể gặp người thân, bạn bè thời Đại Học , Trung Học, những người thân quý gần 40 năm chưa hề gặp lại, thật lý thú và xúc động !!!
       Trước khi đến Melbourne , tôi tìm cách lạc với cô Thủy, Diệu Thảo, vì biết cô trò sẽ gặp cùng lúc và cùng nơi … “ Diệu Thảo hả ? ừ ..”” Nghe cô Thủy gọi nói là Thu Đào đến Melbourne …sẽ đến gặp cô …” 2 đứa léo nhéo một hồi rồi hẹn gặp nhau tại nhà cô Thủy.

       Tìm đến nhà cô không khó, đến nơi ở ngoài hiên đã nghe tiếng cô Thủy và DT tíu tít trong nhà, té ra là cô Thủy đang làm người mẫu cho phó nhòm DT, sau gần 40 năm không gặp ,cô trò ôm nhau thắm thiết …vẫn với dáng dấp nhanh nhẹn, mảnh khảnh cô trò khen nhau tới tấp …” Cô ơi ! bí quyết nào giữ cô trẻ lâu vậy ? “Cô tươi cười bảo ”Đó là nhờ cô tập yoga nì , biết dùng mỹ phẩm săn sóc da, đi đâu ra ngoài phải đội nón “, nên các bạn đừng thắc mắc khi nhìn hình thấy cô mặc áo đầm mà tay thì cầm theo cái nón lá bài thơ …Tôi và Thảo nháy mắt nhau cười hoài khi thấy cô lăng xăng, thấy thương thì thôi ! Mỗi lần chụp hình thì cô cười thật tươi, thỉnh thoảng bụm miệng :” chết cha ! cười quá hở răng sún … Hoi ngo Cô nói cười huyên thuyên , có lẽ lâu ngày được gặp lại học trò nên vui nhiều , “ cô nói nhiều quá , phải không ?đã bảo sẽ không nói nhiều để TĐ và DT được nói chuyện với nhau nhưng rồi lại quên !” , làm tôi và DT lại được những trận cười vang …3 cô trò kéo nhau đi chơi như DT đã report cho các bạn rồi

       Trên đường đi chơi , tụi tôi mè nheo cô khi nghe cô nói ngày xưa cô nấu chè cháo gì đó cho học trò ăn …” ngày xưa cô đâu có thương tụi em , cô chỉ thương Thúy Nga thôi …” , “bậy nà , tại tụi em đi đâu không có mặt thôi , được rồi cô sẽ nấu bún bò cho ăn “, thế là lại hẹn lần sau ,trước khi TĐ về lại Mỹ ,TĐ mời thêm anh Tâm , lại góp thêm tiếng cười vui kiêm phó nhòm ! Được nghe cô đàn piano tặng học trò được nghe cô tâm sự về mối tình câm của cô với một chàng Không Quân hào hoa ở PK …cô cho tụi tôi xem bài thơ Mối Tình Câm Nín , thấy thương cô quá ! Thu Đào đã nói với cô rằng : Tình chỉ đẹp khi còn dang dở …40 năm rồi , tình yêu vẫn còn trọn vẹn trong trái tim cô ,không sứt mẻ tí nào ! phải không cô ?”, thật ngưỡng mộ cô , cô Thủy ơi…

       Tôi và DT tranh thủ để thì thầm hỏi han nhau đủ mọi chuyện , tôi hỏi DT về cuộc sống , về con cái …tôi có cảm nhận là DT tươi mát hơn , không còn buồn phiền …DT luôn như thế trong mọi câu nói , rất rõ ràng , minh bạch , chính xác , tôi thấy trong phong cách của DT một sự chuẩn mực , ngay thẳng và nhất là ở nàng luôn có nụ cười thật bình dị …có lẽ đây là mẫu người của dân ban B tụi mình chăng ?? và các bạn cũng nên nhớ lại rằng DT cũng đã từng là học sinh rất cừ về môn toán …

Hoi ngo


       Nước Úc quả thật hiếu khách như Hoa đã nói , mục đích chính của TĐ đến Úc là gặp lại những người thân cùng bạn bè cũ , có thêm những cảm xúc thật chân tình khi gặp lại những thân thương cũ …Thu Đào còn được họ đưa đi ngắm cảnh nơi này , nơi kia , sơn thủy hữu tình ,biển cả mênh mông và núi rừng thật đẹp dọc theo bờ biển Úc …núi rừng thiên nhiên và biển cả luôn là cảnh đẹp làm tôi liên tưởng tới những khúc đèo dọc theo bờ biển của quê hương mình …

       Tiểu bang Victoria mà tôi đến đã có những đám cháy hãi hùng , đang hạn hán kinh khủng ,người ta bảo nơi đây là Garden State , cây cối rất nhiều … nhưng tôi quá đổi ngạc nhiên khi thấy cỏ vàng úa khắp nơi ngay cả công viên ,tôi nghĩ không lẽ dân Úc không thích những bãi cỏ xanh mát !? sau này nghe bạn bè bảo vì không đủ nước xài và người dân phải tiết kiệm tối đa, đi đến đâu cũng nghe người ta nói chuyện NƯỚC, khổ cho thân tôi ! vì không biết, theo thói quen xài kiểu Mỹ, cô Thủy không cho tôi rửa chén bát ,chỉ vì cái tội xài nước quá tay, mấy bận cô chạy xuống bảo rằng vòi nước sẽ bị hư nếu vặn vòi nước lớn, mới đầu tôi không hiểu , sau thì biết vì tôi xài nước quá nhiều …Ôi! làng nước ơi! Thế mới biết tinh thần trách nhiệm của người Úc rất cao! Ít nhất là người Úc gốc Việt, phải không các bạn.

       Mỗi lần DT gọi phone kiếm tôi cũng khó khăn , vì nay tôi chỗ này, mai tôi đến chỗ kia, DT than : T Đ đi chơi quá trời …! Một hôm , vì muốn gây ngạc nhiên cho nàng, tôi đến tiệm ăn của người quen trong vùng nàng ở, rồi mới gọi phone cho nàng, DT cùng cô con gái xinh xinh ra đón tôi về nhà, DT trẻ trung bên cạnh con gái như hai chị em, những năm trước DT có gởi cho tôi vài tấm hình, so với bây giờ, DT trông khác hẳn, tôi nói với Thảo rằng : chắc thời gian đó DT có nhiều buồn phiền, phải không ? cô nàng xác nhận đúng …” qua cơn bỉ cực, tới hồi thái lai hả Thảo ??? Cho nên DT như được hồi sinh ,trông cũng “mát “ lắm … DT ơi !

Hoi ngo

cho nịnh một chút nha , để còn lần sau nếu có duyên đi Úc chơi nữa thì lại được DT dẫn đi ăn nữa chứ ! Nói đến ăn thì phải nói đến thịt bò, trừu của Úc, lại còn sea food nữa … ngon tuyệt ! TĐ không phải là dân mê ăn uống, nhưng đến đây TĐ không ngần ngại phá luật diet của mình, cứ thưởng thức của ngon vật lạ, về Mỹ nhịn ăn sau …

       Về đến nhà DT, lại được nói chuyện với nàng Thu Hương khéo tay của lớp ngày xưa, không những khéo tay mà còn khéo miệng nữa, sở dĩ TĐ nói TH khéo tay vì ngày xưa TĐ từng đến nhà TH để học cách làm hoa giả của TH, nào là hoa giấy, hoa vải, hoa ruban … TH làm rất đẹp, tôi phục tài nàng ghê nơi …còn khéo miệng thì thôi khỏi nói, khi nàng thuyết phục thì con kiến trong hang cũng phải bò ra … với giọng Huế thật dễ thương, nàng hát solo cho bản Đợi Anh Về thật tuyệt, với mái tóc cắt ngắn xinh xinh, nàng cũng đã lôi cuốn người khác rồi …Chúng tôi nói đủ thứ chuyện trên đời và được dịp cười vang, TĐ quậy hết cở phải không các bạn , đi đến đâu thì có tiếng cười đến đó , phải không ?? Hương ơi! Viết bài cho trường đi nha TH, ừ … ừ …. TH có mây câu thơ đây nì …

Bạn bè xa cách đã bao niên
Giờ dây gặp lại cũng hữu duyên
Tuổi tác cùng nhau trên năm bó
Mừng cho mọi sự được bình yên

       Dịp đến Úc này, TĐ cũng có dịp gặp gia đình cô Phước Mỹ, ngày xưa tuy không được học lớp cô nhưng cũng nhớ hình ảnh cô rất dịu dàng, duyên dáng của người đàn bà Huế thơ, Huế mộng …bây giờ vẫn với vóc dáng nhẹ nhàng và ánh mắt đầy yêu thương của cô, cũng làm TD thêm ấm lòng, dễ truyền cảm …nên suốt buổi tha hồ tâm sự …Ở đây, T Đ cũng gặp các anh N Đ Tri Ân, NDTri Tâm, NDTri Nhân ..cùng hát cho nhau nghe, nhắc nhớ chuyện xa xưa của thời một chín trăm ngày đó, đầy tình người, đầy tình tự, bao nhiêu kỷ niệm cũ hiện về làm cho con tim thêm thổn thức !!!…phải công nhận ông anh Ân là một người quá ư tình cảm, một người đàn ông hiền lành hiếm có, mà tôi không thể ngờ được, ngồi nghe anh tâm sự và kể chuyện mà thương cho anh …

Hoi ngo … còn anh Tâm đưa TĐ đi thử thời vận trong casino, rất phục anh với tài đánh bài siêu đẳng của anh , vừa chơi bài mà vừa sợ họ mời anh ra {nghe nói anh có tên trong sổ đen của sòng bài vì tài nhớ bài siêu đẳng của anh, từng bị mời ra khỏi sòng bài }

        Ngày vui nào rồi cũng tàn, 2 tuần lễ qua chớp nhoáng, đến ngày trở lại Mỹ, về lại những lo toan của đời sống, về lại nơi chốn của gia đình, kể cho mọi người nghe những ngày giờ vui vẻ quí báu với người thân, với bạn bè … để mĩm cười với thứ hạnh phúc thật ấm nồng của tình người …mãi mãi là điều ước mỗi khi ta cầu nguyện …

        Cảm ơn , thật cảm ơn , những người thân, những người bạn của xứ Úc ấm nồng tình người đã mang đến cho Thu Đào thêm hạnh phúc bởi ánh mắt trìu mến và nụ cười tươi vui … cho TĐ luôn nhớ và mong muốn thêm, thêm nhiều lần nữa trong đời …..


PmPk - PhạmThu Đào- 3/2009