BÀI GỈANG KHAI TRƯỜNG

Cao thoại Châu

Thầy Cao thoại Châu dạy tại trường Pleime - một trong những trường mà thầy thuơng mến nhất ( lời tác giả )
Thầy sống ỡ Long An từ ngày rời PKU năm 1972 đến nay, sau khi cải tạo xong về dạy học cho đến ngày nghỉ hưu,
bây giờ làm báo ở SG mỗi tuần 2 ngày.




Thích tư do,ta bị đời khép vào khuôn mẫu
Sống theo thời khóa biểu đã chia cho
Mỗi sang phải đi vào lúc tám giờ
Gặp lũ trẻ con có nhiều đứa dốt

Không chậm trễ không sai một phút
Vì cổng trường là chỗ rất trang nghiêm
(và bây giờ là chỗ rất tang thương
ai lỡ chân qua đó một lần
lòng sắt đá cũng run run muốn khóc)

Như thừơng lệ thánh hiền đứng đầy cửa lớp
Mặt rầu rầu như những vết tường loang
Và thánh hiền mặt mũi cô đơn
Không khác những người dạy học

Ngày khai trường ta tò mò muốn biết
Vậy học trò lần lượt nói ta nghe
Các em đứng lên nói đi từng đứa
Từng đứa thấy gì trong một tương lai

Và học trò ta từng đứa vẫn ngồi
Cả ta nữa cũng ngồi câm trên ghế
Lúc bấy giờ ta thấy mình đang thở
Đang bập bùng trong một trái tim khô

Ta cứ ngỡ mình là thầy, nên thế
Nhưng các em cũng thế không ngờ
Chúng ta lẽ nào như những mộ bia
Ghi đầy đủ những người đã chết

Lời giảng lên u trầm cả lớp
Theo cửa ra ngoài tan loãng trong sương
Nhìn các em ta nhận ra mình
Cũng như thế từ những ngày còn trẻ

Phải dẫn các đi con đường cũ
Những con đường làm khổ lương tâm
Ta đền các em bài giảng khai trường
Một bài giảng chỉ toàn sự thật

Thánh hiền là những người đã chết
Là những người không đoán nổi mai sau
Cửa tương lai không có lối vào
Các em kiếm tìm và đi. Chấm hết!

                                       Pleiku 1970