Thời trai trẻ giảng thơ Đồ Chiểu
Nghi học trò không hiểu lời ta
Phải lòng chàng Vân Tiên khô khốc
Thì oan khiên biết đến bao giờ
Thơ cụ Đồ ông thầy không thuộc
Không thắp đèn coi truyên Tây Minh
Thì éo le làm so thấy hết
Đạo bao nhiêu cho khẳm con thuyền
Không hiếu đễ như chàng họ Lục
Biển dâu ơi. cày nát bước chân người
Ta cứ chọn con đường gai góc nhất
Lấy cơn buồn thay thế niềm vui
Thế mà vẫn giảng thơ Đồ Chiểu
Nghĩ ra thuở ấy cũng hơi liều
Những bài luận mang về vẫn chấm
Đèn chập chờn không rõ điểm bao nhiêu
Học trò ta lớn khôn, tan tác
Nhân sinh thấu hiểu được bao lần
Có nhớ lại ông thầy thuở trước
Giảng thơ cụ Đồ mà không thích Vân Tiên
Xin tạ lỗi với người thuở ấy
Hiếu trung thôi thế cũng xin đành
Thân đã lỡ ra người thất tiết
Giữa đôi dòng trong đục đa đoan!
Sài Gòn 2002