|
| |
Cao Thoại Châu
BÀI TOÁN THẦY CHO
Thầy hỡi,lòng con xao xuyến quá
Giờ này ở đâu đó đang mưa
Hoặc giả chìm sâu trong ký ức
Ướt hồn con trăm lối đi về
Thầy đi xa.Thầy không thể mất
Không nằm im trong đất bao giờ
Có những kẻ sinh ra để chờ cái chết
Thầy vượt lên điều sinh ký tử quy
Tự bao giờ điểm thấp thầy cho
Và chiếc roi đung đưa ngày trước
Theo cơn rét mùa đông lặn vào da thịt
Hạt nảy mầm thành bóng mát đời con
Con vẫn yêu ánh sáng mặt trời
Mảnh trăng khuya vẫn một mình đứng ngắm
Trăm giây phút bẽ bàng tê điếng
Con tự buồn không muốn sẻ chia ai
Con đang đứng trên lầu cao nhìn xuống
Hành lang dài hun hút gió xanh trong
Dầu mù u đã thay bằng ánh điện
Soi lòng đời không thấy rộng thêm hơn
Và những băn khoăn và những đau buồn
Hoặc Thấy giấu những điều không thể nói
Bài toán đố Thầy muốn con tự giải
Đêm chập chờn le lói một vầng trăng!
SG 1996
|
|
|
|
|
|