Dòng đời…


  Diệu Thảo        



Đọc bài của Thanh Mỹ đăng trên website liên trường, dòng ký ức của tôi lại trở về với trường nữ trung học Pleime và hình ảnh yêu kiều của cô bạn KA ngày xưa !

Tôi không giỏi văn chương và ít có cái lãng mạng của người nghệ sĩ, (có lẽ vì theo học khoa học thực nghiệm, mà các bạn vẫn kháo với nhau là “cứng như đá” ? ), nhưng vẫn có thể phần nào cảm nhận được những tình cảm chất chứa trong những áng văn, thơ… Vì thế những dòng chữ của TM khi nhắc sơ về chị mình KA đã thật sự làm tôi xúc động !

Ngày ấy, năm lớp 8, KA bước vào trường Pleime với dáng vẻ “thị thành” nhưng nét mặt đầy vẻ bẽn lẽn, rụt rè của một “ma mới”. Thế nhưng bạn đã được đón chào bằng tình cảm thật nồng hậu và thân thiết của những “ma cũ”. Có lẽ khuôn mặt dễ thương, xinh xắn với cặp mắt to, tròn đen lay láy cùng nụ cười tươi tắn với chiếc răng khểnh và mái tóc quăn đuôi ngựa đã chiếm được cảm tình của nhiều bạn bè trong lớp.

Từ đó, KA đi đâu cũng có bạn bè vây quanh. Bạn đã từng rủ cả đám về nhà chơi và quả thật nhà bạn rất đẹp và sang … Để rồi từ đó một số bạn bè cùng tần số luôn tìm cách đến chơi, để có thể nhìn được sinh hoạt của gia đình bạn , để chiêm ngưỡng, để ước mơ…? Tôi còn nhớ TN đã kể cho chúng tôi nghe cuộc sống của KA như thế nào và được mẹ cưng chiều ra sao “ngay cả chải và cột tóc cũng được mẹ làm giúp nữa đó!”.

KA sau đó lại càng nổi bật hơn khi tham gia vũ điệu Tabou - điệu múa được trình diễn vào dịp lễ phát thưởng cuối năm. Cả trường xôn xao, bàn tán khi được xem buổi tổng dợt văn nghệ để rồi sau đó được hãnh diện lây vì tiếng đồn vang xa, ai ai cũng ao ước được thưởng lãm điệu vũ và trầm trồ với sắc đẹp của các bạn ngày ấy ...

Tôi không thân với KA , không phải vì là “đối thủ” để tranh dành vị thứ hàng tháng mà có lẽ vì tần số lựa bạn của chúng tôi khác nhau, thế nhưng chúng tôi vẫn là những người bạn dưới mái trường Pleime.

Năm 1974, sau khi tốt nghiệp phổ thông, đa số bạn bè chúng tôi ghi danh học đại học ở Sài Gòn. Tình cờ gặp lại TĐ tại Đh Khoa học, TĐ đã rủ tôi đi thăm lại bạn bè Pleime mà tôi đã không gặp từ khi tôi rời phố núi năm 1972, lần đó tôi đã gặp lại KA, bạn xinh tươi như trái cây vừa chín tới với nét mặt tràn đầy tự tin của một sinh viên năm thứ nhất trường luật, chúng tôi tuy không tay bắt mặt mừng nhưng đã chuyện trò rất vui vẻ, và râm ran kể cho nhau nghe những sinh hoạt của các sinh viên mà đối với chúng tối thật là mới lạ (dân nhà quê ra tỉnh thành mà lị…).

Rồi từ đó, bạn bè mỗi người một ngã với những thăng trầm của cuộc sống và dòng đời vẫn cứ lặng lẽ trôi …

Gần đây, lại một dịp tình cờ liên lạc được với TĐ ( cô nàng rất xứng đáng được phát giấy khen thưởng của “Ty Thông Tin và Chiêu Hồi Pleime” phải không các bạn?), thế là tin tức bạn bè được cập nhật với kẻ còn , người mất, người thành đại gia, kẻ vẫn còn nhiều khó khăn trong cuôc sống và KA là người tôi biết tin trễ nhất nhưng lại gây cho tôi nhiều sửng sốt nhất … !

Biết nói gì đây, thôi thì với lứa tuổi “tri thiên mệnh” này, ta hãy quay về với tuổi thơ ấu, nhớ lại những câu thơ của Nguyễn Công Trứ mà thầy Hoà đã dạy năm xưa làm một phương châm sống :

Tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc
Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn

Và theo tôi nghĩ nếu ai trong chúng ta cũng theo tư tưởng của Lão giáo “Xử thế nhược đại mộng” thì chắc hẳn mọi việc theo dòng đời sẽ qua đi nhẹ nhàng hơn!


Hồ Diệu Thảo
Melbourne, 11/2008