Pm Hoàng Thúy Nga         



Nếu ở Trung quốc cổ có tứ đại mỹ nhân là Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền, Dương Quý Phi thì ở trung học Pleime cũng có tứ đại mỹ nhân mà khi nhắc đến người ta vẫn nhớ mãi.
Đó là:

1.
Hải Phong:
Nàng đẹp không thua Tây Thi gái nước Việt thời Xuân Thu chiến quốc, cái đẹp của Tây Thi đã khiến cá quên vẫy mà lặn sâu xuống nước, 1 vẻ đẹp mà nếu nói theo văn chương cổ thì là vẻ đẹp làm “trầm ngư” – cá lặn.
Hải Phong đẹp đến nỗi đã gây ra 1 mối tình khiến gia đình phải ngăn cấm quyết liệt nhưng cuối cùng cũng đành thúc thủ chấp nhận trước mãnh lực của tình yêu.

2.
Anh Kim:
Vẻ đẹp của Anh Kim có thể ví như vẻ đẹp làm chim nhạn đang bay cao phải sa xuống ngắm, đó là vẻ đẹp “lạc nhạn” của nàng Vương Chiêu Quân thời Tây Hán.
Ngoài sắc đẹp, Anh Kim còn có những điều kiện để trở thành 1 viên kim cương lóng lánh: nàng là con nhà gia thế, thập niên 60 của thế kỉ trước thân mẫu nàng đã đích thân lái xe hơi đi từ Plei ku đến Nha Trang, Đà Lạt, Sàigòn để lo việc kinh doanh. Không những thế Anh Kim còn là 1 thiếu nữ thông minh, chăm chỉ & vâng lời song thân hết mực.
Anh Kim có nét đẹp giống nữ diễn viên Miêu Khả Tú của điện ảnh Hongkong ở thập niên 70.

3.
Hạnh Phương:
Vẻ đẹp của Hạnh Phương là vẻ đẹp làm cho trăng phải thẹn thùng nấp sau đám mây lẩn trốn, đó là vẻ đẹp “bế nguyệt” của nàng Điêu Thuyền thời Tam quốc.
Hạnh Phương không những đẹp mà còn chứng tỏ có nhiều khả năng nghệ thuật: từ khi còn học tiểu học, cô bé hay tổ chức những buổi biểu diễn văn nghệ tại gia để nhóm bạn thân ngồi xem & nghe nàng múa hát trên giường. Lớn hơn 1 chút, mới vào trung học Hạnh Phương đã tự vẽ những kiểu quần áo độc đáo để thợ may theo ý mình.

4.
Dung Ngọc:
Nàng có vẻ đẹp khiến loài hoa đẹp nhất cũng phải xấu hổ khép cánh khi thấy nàng, đó là vẻ đẹp làm “tu hoa” mà cổ nhân hay gọi là hoa nhường của Dương Quý Phi đời Đường, 1 vẻ đẹp tròn đầy như trái chín mọng, ở Dung Ngọc thì chỉ cần sắc đẹp thôi đã làm người ta quên hết mọi yêu cầu thông thường khác đối với 1 thiếu nữ theo tiêu chuẩn lúc bấy giờ. Chính vì quá đẹp mà Dung Ngọc đã gây nên 1 thiên hận tình ở Pleime.

Trong Cung oán ngâm khúc, Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều đã tả vẻ đẹp của nàng cung nữ:

Chìm đáy nước cá lờ đờ lặn
Lửng da trời nhạn ngẩn ngơ sa
Hương trời đắm nguyệt say hoa
Tây Thi mất vía Hằng Nga giật mình

Còn thi sĩ Đinh Hùng thì miêu tả cảm xúc của mình đối với một dung nhan thiên kiều bá mỵ trong bài thơ Kỳ nữ như sau:

Ta thường có những buổi sầu ghê gớm,
Ở bên em _ ôi biển sắc, rừng hương
Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm
Em đến đây như đến tự thiên đường
Những buổi ấy ta nhìn em kinh ngạc
Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly
Ôi mắt xa khơi, ôi mắt diệu kỳ!
Ta trông đó thấy cả trời ta mơ ước
Thấy cả bóng một vầng đông thưở trước
Cả con đường sao mọc lúc ta đi
Cả chiều sương mây phủ lối ta về
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ,

………………………………………..

Thật là những vần thơ trác tuyệt để ca ngợi nhan sắc mà nếu mượn tạm để tả vẻ đẹp của tứ đại mỹ nhân ở Pleime thì rất xứng đáng.

Pm Hoàng Thúy Nga - 2008