Hàng cây ríu rít dưới trời xanh
Rừng thu rụng lá trót trơ cành
Lung linh giọt nắng sau hàng vĩ
Như dấu niềm riêng đọng ướt mi
Mấy sợi mây hồng ngóng chiều buông
Plei-ku lộng gió, một cõi buồn
Ai đi, ai ở, ai sầu tủi?
Giòng lệ ai gây suối sụt sùi
Nhớ mùa thu cũ đã trôi qua
Cao nguyên giăng lối hạt sương sa
Dáng ai thấp thoáng sau màn trắng
Theo tiếng trống trường chiếc xe lăn
Nhớ những chiều buông trên cành mơ
Bóng người nhẹ bước qua đường thơ
Áo dài lướt thướt bay duyên dáng
Như những nàng tiên viếng trần gian
Đâu bóng yêu kiều mãi bước qua?
Đường xưa Minh Thế chỉ mình ta
Thông cao che bóng vai áo mỏng
Giờ chỉ còn đây một khoảng không
Ngày nao đường trắng ai qua lại
Vương vấn trong lòng kẻ vãng lai
Nay con đường vắng dài thăm thẳm
Khơi động niềm đau khách viếng thăm
Gió hỡi chiều nay đừng đưa lá
Đưa tà áo trắng gợi ngày xa
Nhuộm đường phố núi hương mùa cũ
Phảng phất vào hồn kiếp viễn du
Dư âm vang mãi đường trăng nhuộm
Bóng rớt tiễn chào hạt nắng ươm
Buông chân đếm nốt giòng lưu niệm
Vai lạnh ướt nhòa giọt sương đêm
Một hình một bóng một niềm nhớ
Xin gởi nơi này một lời thơ
Dẫu mai phiêu bạt phương tròi lạ
Đường cũ bóng hồng mãi thướt tha
Huỳnh Thu
Thân tặng những cánh hồng Pleime