|
Gặp gỡ Trước thời 75 chàng phi công trẻ
tuổi tung mây lướt gió cùng chiếc A37. Qua 31 năm
sau ôn điều khiển chiếc Nissan Pathfinder trên xa
lộ xuyên bang từ Houston trực chỉ nam Cali. Ánh
nắng chói chang cuốI tháng 6 trên đường số
10 vùng Arizona xuyên qua kính xe phản chiếu cái trán hói bóng
lưỡng của tài xế. Mặc dù đôi mắt
khuất sau cặp kiếng mát, nhưng những vết
nhăn trên trán A37 dường như hằn sâu hơn
thường lệ, biểu hiện ôn đang tập
trung tư tưởng vào con đường trước
mặt. Thọ ngồi bên cạnh phóng mắt nh́n quang
cảnh hai bên đường…Hơn một giờ
đồng hồ xe chạy trong vùng sa mạc khô cằn
với những cây xương rồng h́nh thù quái dị.
Màu xanh cây cỏ biến mất. Không nhà cửa. Không
trạm bán xăng. Hoàn toàn thiếu dấu hiệu
của sự sống. Chao ơi con đường
vắng vẻ làm Thọ vẩn vơ lo ngại…Lỡ
xui xẻo xe hư trong lúc này !!! Bỗng A37 thắng gấp. Xe suưt tông vào
đuôi xe trước mặt. Một cảnh
tượng lạ lùng chưa từng thấy đang
diễn ra trước mắt…Trận băo cát mù mịt
đang cuồng nộ giận dữ bao trùm cả
bầu trờI , chung quanh kiếng xe lớp bụI vàng
nhảy múa ào ạt khoảng vài phút rồI lạI hạ
dịu. Th́ ra vùng này thỉnh thoảng xảy ra dust storm.
Xe hơi xếp hàng dài chờ đợI bầu trờI
quang đăng sốt cả ruột. Độ tiếng sau
xe được phép nốI đuôi nhau chuyển bánh
một cách chậm chạp. Thọ nao nao buồn khi xe
chạy ngang hai chiếc truck lật chổng bốn bánh
bên lề. Khoảng nửa tiếng sau thấy trạm
xăng, A37 mừng rỡ ghé vào, nhưng khi đề th́
xe dở chứng nằm vạ. Mụ Thọ lầm
thầm khấn vái. Bỗng nhiên xe nổ máy. Những
lần ngừng trạm sau đó cũng diễn lạI
đoạn phim hồI hộp đề không nổ và
mụ cũng tiếp tục thành khẩn cầu
nguyện. May mắn xe an toàn tớI vùng Little Sài g̣n
khoảng 8 giờ rưỡi tối. Giọng Bắc kỳ nồng nhiệt
của Ngọc Anh qua điện thoạI: ---Chút nữa mày tớI tao nhá! Giời ơi
36 năm rồI tụI ḿnh chưa gặp nhau đấy!
Thọ ngập ngừng: ---Tụi tao đói quá kiếm ǵ ăn
đă, rồI c̣n kiếm hôtel tắm rửa nữa.
Nếu c̣n sớm th́ tao tới. Thôi mai gặp cũng
được! ---Cái con này hay nhỉ! Tao nôn gặp mày mà sao
mày lừng khừng thế! Giọng Ngọc Anh giận dỗi. Thọ
làm ḥa: ---Được rồI, được
rồI, tụI tao cố gắng. Tao đang ở
đường Westminster, có tiệm ăn ngon nào gần
đây không mi? Giọng Quyết (ông xă Ngọc Anh)
hướng dẫn qua phôn và xe ngừng trước
tiệm Thành Cơm Tấm. Ăn gần hết dĩa cơm, Thọ
ngước nh́n A37 và nói: ---May mà xe không bị hư dọc
đường. Anh biết em nghi chuyện chi không? Em nghi
bà xă anh ghen cảnh cáo cho bỏ ghét! ---Em nói tầm bậy! Chết rồi c̣n
ghen ǵ nữa em! ---Đàn bà sống chết chi cũng ghen
tuốt luốt! ---Bả chết hơn năm rưỡI
đầu thai rồI em à! Mụ căi: ---Bả chết ngay trong nhà hồn c̣n
nặng vương vấn chồng con khó đầu thai
lắm! Lần đầu tiên bước chân vô nhà anh, em
có cảm giác kỳ kỳ, tự nhiên thấy buồn và
lạnh cả người. Làm như nhà có âm khí! PhảI
chi có bàn thờ Phật cũng đỡ! Mụ bỗng uất lên: ---Cái giường bả sao anh không chịu
quăng cho rồI! ---Ḿnh ngủ giường mới mà nhằm
nḥ ǵ em! ---Em thấy nó sao em ơn ớn! Nhất là
bả chết trên giường đó! A37 dịu giọng: ---Một ḿnh anh vác hổng nổi.
Để từ từ anh kêu ngườI tới chở.
Mụ đổI giọng đắc ư: ---Bả muốn phá mà phá không
được! Trên xe em cầu nguyện quá trờI
những kẻ khuất mặt ráng giúp em chận bả
cho đến khi nào xe về tớI Cali. Em tính rồI,
lỡ xe bị hư ở đây cũng không ngán! Hai người lên xe. A37 loay hoay đề
hoài không nổ. Thật là chuyện trùng hợp kỳ
lạ! Thọ lẩm bẩm: ---Linh thiệt là linh! Đúng là những
kẻ pḥ hộ em bye em rồi v́ em cầu xin
họ ráng giúp em tới Cali thôi. Anh nghĩ cú này phải bà
xă anh chơi không ? A37 cười cười : ---Em nói nghe ghê ! ---Chớ c̣n ǵ nữa! Khi nào về ḿnh
phảI thắp hương van vái bả. Em vô đạI
nhà bả không xin phép bả giận là phảI, dù sao
vợ lớn cũng hàng sư tỷ! A37 làm thinh. Mụ nói tiếp: ---Em vái tiếng Việt chắc bả không
hiểu, anh nhớ vái thêm bả bằng tiếng Mỹ
nghe anh! Cả hai bước xuống xe chờ
đợi vợ chồng Ngọc Anh. A37 châm điếu
thuốc, gương mặt đăm chiêu dường
như bận tâm suy nghĩ về thế giới vô h́nh. Thọ tạm gác chuyện Ghost qua
một bên, mụ thả hồn trầm tư theo một
câu chuyện ly kỳ khác…Mụ đang nhớ Pleiku
của 36 năm về trước, thành phố
sương mù đi 5 phút trở về chốn cũ.
Những tháng ngày tà áo trắng nữ sinh lớp
đệ nhị lộng gió quấn quít đôi chân chàng
Biên tập viên Cảnh sát, dạo khắp các quán càfé, t́nh
tự vùng Biển Hồ thơ mộng…T́nh cảm
chớm nở từ khi ông anh đầu của mụ
nhận ra người bạn cùng lớp Đà nẵng
vớI lờI khen ngợi: “---Năm đó tú tài toàn khó quá trời!
Cả trường Phan thanh Giản chỉ đậu
vỏn vẹn có hai ngườI mà tay Quyết đậu
mớI siêu chớ!” H́nh ảnh đậm nét bộ ba cùng
lớp Ngọc Anh, Tuyết Nhung và Thọ cặp kè nhau
ngang qua Diệp Kính, kéo ghế bún riêu Hoàng Diệu, bánh bèo
Quân tiếp vụ, bún ḅ nhà xác, càfé Dinh
Điền…Nhiều lần hai con bạn thi nhau quở
Thọ: “Mày ốm nhom mà mày ăn bạo quá! Quất láng
hai tô!”. Thọ hồI hộp bồn chồn v́
mụ sắp sửa gặp lạI ngườI t́nh
xưa và ngườI bạn gái thân thiết năm nào. Ngọc Anh kia rồi. Tuy già dặn theo
thờI gian nhưng mụ vẫn c̣n giữ
được nét xinh đẹp. Nếu mụ
đừng nở bề ngang và cao hơn chút xíu th́ mụ
đủ tiêu chuẩn dự thi “hoa hậu bà ngoại”.
Mụ bước xuống xe miệng la bai bải : ---Chời ơi, mày cũng c̣n phong
độ lắm đấy nhá ! Thọ nhủ thầm : « Gần 10
giờ đêm ngoài đường lù mù nó nh́n chập
choạng. Ngày mai nó sẽ thấy sự thật phủ
phàng !» Thọ sững sờ chiếu tướng
người t́nh năm xưa. Ánh mắt giao nhau vài giây
vội lảng nh́n nơi khác. Mặc dù qua phôn Ngọc Anh
đă tả oán sự thay đổi của Quyết,
mụ Thọ vẫn ngỡ ngàng xót xa. Gương
mặt của ôn bây giờ đồng nghĩa với cay
đắng, đau khổ, uất hận…Có lẻ
những năm tháng tù đày Cộng sản đă thành
công biến đổi ôn thành nhân vật Trương Chi,
nhưng Trương Chi thời nay may mà có Mỵ
Nương đời c̣n dễ thương ! Hai vợ chồng Trương Chi sốt
sắng chuyển đồ đạc qua xe chở
về Hôtel và gởi gắm chiếc xe hư cho ông
chủ garage Tiến, cũng là bạn thân PTGiản Đà
nẵng. Mụ Thọ chợt nhớ lại vụ «con
ma sư tỷ » cùng với con đường xuyên
bang trở về Houston xa thăm thẳm. Tâm mụ
bất an, mụ định bụng sẽ t́m học vài
câu tiếng Mỹ khấn vái cho chắc ăn. Thọ từ pḥng tắm bước ra
ngoài, vừa lau đầu tóc ướt vừa sôi
nổi nhắc lại những kỷ niệm Pleiku có
người t́nh cũ và đứa bạn gái thân
thiết. A37 cười tinh quái: ---Ở Houston tháng rồI em gặp
ngườI t́nh Đà nẵng, qua Cali em gặp
ngườI t́nh Pleiku. Đi đâu cũng gặp cố
nhân! Em có tất cả bao nhiêu ngườI t́nh dzậy
em!? Câu hỏI bất ngờ làm mụ bối
rối. Mụ cười: ---Ơ ơ ơ…Hihihi! Để từ
từ em tính. Hihihi…anh đừng hốI em tính lộn
đó! Và mụ dọt lẹ vào pḥng tắm. Hội ngộ cựu học sinh liên
trường Pleiku 02 tháng 7/2006---Nam Cali Hơn 10 giờ sáng nhà hàng Seafood Place
nhộn nhịp dân Pleiku. Quyết và Ngọc Anh cùng ban
tổ chức vui vẻ chào đón quan khách. Phụ nữ
trong lứa tuổI sui gia nhưng đặc biệt không
mụ nào có đầu tóc bạc. Phần đông
những mái tóc cắt ngắn nhuộm nâu hoặc đen
ḥa hợp vớI lớp phấn son đậm nét. Xiêm y
lộng lẫy chao ơi đẹp như những cánh
hoa chỉ vừa chớm…héo! Phe đàn ông ít quan tâm
đến thuốc nhuộm, nhan nhản những
đầu tóc muốI tiêu, những đầu trán hói trông
hao hao nhà thông thái bác học. Các ôn diện complet hoặc
chemise trắng tinh, thoang thoảng đâu đây mùi thơm
dầu cạo râu xứ cờ Hoa. Một mụ mặc đầm nâu kim
tuyến dài đến gót chân nhào tới ôm chặt
Thọ, giọng Bắc ướt sũng nước
mắt: ---ChờI ơi chị Thọ ơi,
gặp lạI chị em mừng quá! Lệ Minh nhắc tới t́nh cảm
đốI vớI em trai Thọ và suốI lệ tiếp
tục chan ḥa. Thọ cảm động ôm vai mụ
vỗ về. Một mụ mặc tailleur màu xanh, tay
đánh đôm đốp lên cánh tay trần của Thọ
đau điếng, giọng Sài g̣n sôi nổI: ---Khánh Thọ đây à! Chời ơi mày c̣n
ngon lắm! Ư mụ khen Thọ đồI núi chập
chùng khá hơn thân h́nh nữ sinh ngày xưa lép như con
tép. Thọ toét miệng cườI: ---Mi c̣n ngon hơn tao! Quả thật vậy! Hường cao to
như nữ tiếp viên hàng không Mỹ và nhan sắc
mụ lạ ghê trội hơn thời con gái! Thọ thật cảm động khi
gặp lại Đỗ khắc Hải tới từ
Connecticut. Đôi mắt người bạn trai cùng
lớp sáng lên mừng rỡ, ôn cười nói tíu tít
như cậu nam sinh ngày xưa. Ôn không nhớ nổi
Ngọc Anh và Hường cùng lớp. Ngọc Anh giọng
buồn rười rượi: ---Sao nó nhớ mày mà nó quên tao nhỉ!? Mụ tiếp tục lầm bầm
thắc mắc: ---Quái lạ nhỉ! Mà sao tao cũng chả
nhớ ra nó! Mụ Thọ đắc ư cười hihi: ---Ờ hé! May mà nó c̣n nhớ tao! 36 năm qua diện mạo thiên hạ
cực kỳ thay đổI theo chiều hướng
xuống dốc, chỉ đặc biệt thầy Cư
trẻ măi không già. Hơn 100 nét mặt hân hoan trong ngày
hộI ngộ, trái tim rộn ràng nhớ về Pleiku
phố núi cao phố núi đầy sương qua
tiếng đàn orgue của nhạc sĩ có gương
mặt và bộ râu hao hao Hitler. MC Ngọc Anh mở
đầu chương tŕnh vớI những lờI duyên
dáng: ---Xin kính chào quí thân hữu, đồng
hương…Ban tổ chức căn dặn tôi không nói dai,
nói dài, nói dở. Tôi chỉ đạt được hai
điều và vẫn c̣n điều nói dở. Mấy hôm
nay tôi không la chồng, la con, la cháu, để dành hơi
hầu tiếp quí vị. Tôi có nói hay cũng xin vỗ tay,
có nó dở cũng xin quí vị vỗ tay an ủI mầm
non MC… Sau màn tặng hoa và giới thiệu
người tới từ phương xa, một số
nhân vật được mời lên phát biểu rất
hào hứng. HộI trưởng Hương cầm
giấy đọc mở đầu, Lệ Minh gợi
nhớ Pleiku nước mắt rưng rưng. Nhà báo Thanh Huy ngâm bài thơ do chính ôn sáng tác
“Hẹn nhau bến cũ”. Nhà báo Lê tâm Anh tâm sự đă say đắm
miền đất đẹp thơ mộng đầy
máu lửa Việt nam. Ôn Lê Dũng nói lên giấc mơ tổ
chức “Đêm Pleiku” trọn 1 ngày và 1 đêm,
người nào đă từng ghé qua Pleiku dù một ngày thôi
cũng được mời tham dự. Thầy trường Minh Đức cho
rằng t́nh chúng ta rộng như Biển Hồ Pleiku và
màu sắc t́nh cảm chúng ta nó cũng đậm đà
như đất đỏ Pleiku. Thọ bồi hồi dơi mắt trông theo bóng
dáng người cha già bước lên sân khấu. Thân
phụ vẫn oai nghi trong bộ veston màu xám mặc dù
đă trải qua 13 năm lao tù Cộng sản, nhưng mụ
hồi hộp lo ngại với tuổi đời
chồng chất, thân phụ có c̣n giữ được
tài chinh phục đám đông như ngày xưa chăng!? ---Kính thưa… Trời c̣n để có hôm nay Sương tan trước ngơ vén mây giữa
trời Gặp nhau vui vẻ chào mời Mong cùng tái ngộ ngày này năm sau Sau tiếng vỗ tay, thân phụ nói
tiếp: ---Tôi rất quí mến đất Pleiku và
xứ cao nguyên của nước Việt nam chúng ta.
Người ta nói rằng Cao nguyên đất đỏ
gió lạnh mưa mùa, nhưng đối với tôi là
miền mà tôi vô cùng quí mến. Pleiku có hoa thơm cỏ
lạ, suối mát thác trong, mây hồng lơ lững trên
đồi, chim muôn tha hồ tung cánh. Cho nên thời tôi
ở có câu ca dao như thế này: Cao nguyên dễ ở khó về Trai lên thêm vợ, gái đùm đề thêm con
Tiếng vỗ tay cùng tiếng cười
tán thưởng vang dội… ---So, I would like to wish you, you a happy réunion, enjoy
the party, have a good…Thank you so much for coming. My God bless you and
your familly. Những lời chúc tiếp theo nặng
accent nước sông Hương nhưng vẫn làm
mấy ông Mỹ rạng rỡ khoái chí, ư hẳn: “Ít ra
cũng phải vậy chớ! Năy giờ tụi tui nghe
tiếng Việt no nê rồi!”. MC Ngọc Anh vui vẻ nói: ---Bác nói chuyện hùng hồn giống lúc Bác
c̣n làm Tham mưu trưởng Quân Đoàn 2 phải không quí
vị!? Khiếu, đại diện học sinh trung
học Pleiku, giọng Bắc vui vẻ nhắc nhở
kỷ niệm… ---Giờ tan học các anh sĩ quan
thường đứng trước cổng
trường ve gái t́m vợ, cho nên sau này gia đ́nh HO
Pleiku qua Mỹ rất đông. Pleiku trời hay mưa, xe
Jeep của các anh bắn bùn đỏ lên những tà áo dài
trắng nữ sinh của chúng em. Hôm nọ mấy anh
không quân đi theo bị chúng em chọc ghẹo các anh…không
quần. Các anh bảo: “Anh không quần các em thấy ǵ
nào!?”. Thế là chúng em xấu hổ đi một
nước. Thu Tâm ngâm thơ “Trở về thăm
trường cũ”… Trường tôi đây bao kỷ niệm
đầy vơi Gói trọn cả những niềm vui
tuổi nhỏ Làm sao quên những chiều mưa
đất đỏ Áo học tṛ vương đầy chấm
hoa rơi Mụ Tâm ngâm chưa xong nhưng Lệ Minh
khóc thút thít, đồng thời vỗ tay đôm
đốp la to: “hay quá!”. Hăy trả tôi thầy cô xưa bạn cũ Cùng những ân t́nh kỷ niệm chắt
chiu Pleiku xưa Pleiku của thân yêu Sẽ c̣n măi, c̣n măi hoài t́nh nhớ Lần này Lệ Minh chịu không nổi,
khóc nấc thành tiếng và nhảy lên sân khấu ôm hôn cám
ơn diễn viên. Cựu nữ sinh có chữ lót “Lệ”
về chỗ ngồi vẫn c̣n lệ ướt mi. Ôn Khoát phát biểu: ---Tôi có nghe rất nhiều bạn khen
ngợi các cô gái Pleiku đẹp tuyệt vời. Tôi
nghĩ điều này đúng. Tôi đă yêu một cô Pleiku,
chúng tôi chung sống với nhau từ 40 năm nay và
thấy vẫn c̣n vui lắm! Thông thường những buổi họp
mặt không thể bỏ qua phần tŕnh diễn văn
nghệ. Cho dù hay hoặc dở vẫn được
thiên hạ hoan hỉ đón nhận, nhất là
đối với những ca sĩ xuất hiện không
quá hai lần. Hôm nay có những ca sĩ hăng say
đều đặn lên sân khấu bị rơi vào t́nh
trạng “cơm nguội”. Do đó thiên hạ chợt
tươi tỉnh khi nghe giới thiệu màn kịch
“T́nh thầy tṛ” của hội trưởng Hương
biên soạn, đặc biệt ba diễn viên vẫn
giữ tên thật… Hương, Việt kiều Mỹ trở
về Sài g̣n, vào quán bún ḅ t́nh cờ gặp lại
Hường chủ quán. Hai cựu nữ sinh trung học
Pleiku cùng nhau trao đổi tin tức thầy bạn ngày
xưa. Hường bận việc ra sau quán th́ một
người đàn bà bước vào mời Việt
kiều mua vé số. Chợt người học tṛ
Việt kiều nhận ra cô giáo cũ, nay sa cơ
thất thế sống đời cô quạnh. Ngọc Anh
trong vai cô giáo, diễn xuất thần như kịch
sĩ Kim Cương, mụ khóc mùi mẫn làm nhiều
người mũi ḷng khóc theo. Thọ nh́n quanh… Chị dâu của Thọ, vô số đàn bà,
một số đàn ông, đàng kia hai ôn Cảnh sát dă
chiến Quyết và Thành lau nước mắt…Mỗi bàn
ít nhất có một người mang đôi mắt
thương cảm đỏ hoe. Trước khi từ giă, người
học tṛ Việt kiều Mỹ trả tiền 20
tấm vé số và nhă ư tặng luôn cô giáo xấp vé.
Phần đông khán giả dễ dăi hài ḷng đoạn
kết vở kịch. Mụ Thọ lầu bầu
với cô em út : ---Việt kiều Mỹ tặng cô giáo nghèo
chừng đó thôi à ! 20 tấm vé số yếu
quá ! Sao Việt kiều Mỹ không chơi ngon tặng
cô giáo 100 đô hé ! Khánh Nga cười : ---Việt kiều Mỹ về lâu xài láng
hết tiền rồi. Thông cảm mà chị ! ---Ít ra cũng phải hỏi địa
chỉ để gởi tiền khi về lại Mỹ
chớ ! Chị ức quá ! ---Hèn chi chị không khóc ! ---Nếu chị không bận xem khán giả
khóc th́ không chừng chị cũng khóc ! Bạn bè giă từ cùng lời hẹn ḥ tái
ngộ năm tới. Khánh Nga tấm tắc khen buổi
họp mặt hôm nay thành công phần lớn nhờ vào
khả năng linh động của MC Ngọc Anh.
Thọ đồng ư, nghĩ thầm nếu mụ
được Thúy Nga khám phá tài năng th́ MC Kỳ Duyên
không chừng bị cho về vườn. Ôn Quyết
đưa Thọ ra tận xe và bắt tay từ giă ôn A37.
Mụ bỗng nh́n thấy đằng sau gương
mặt khắc khổ của ôn Biên Tập Viên Cảnh
sát dă chiến một tâm hồn ướt át mềm
như tơ trời vùng Cao nguyên, đă rơi lệ
trước vai tṛ cô giáo đổi đời. Dù sao
những tháng năm lao tù Cộng sản vẫn không
thể hủy hoại bản chất đa cảm
của những người từng sống Pleiku. Lê Khánh Thọ
|
|