Biển Hồ 2. Quang Lê

 

   

        PLEIKU một thời và mãi mãi

     40 năm không là bao nhiêu đối với cuộc sống, nhưng đối với đời một con người thì

     Không còn trẻ nữa, nhưng những người đã từng ở Pleiku , hiện sống ở  hải ngoại cũng như tại Việt Nam , đã cố gắng tụ họp lại với nhau,  mỗi năm một lần vào chủ nhật sau 20-11 hàng nămhoặc một ngày nào đóĐể ôn lại những kỷ niệm xưa cũ của  một thời áo trắngvào một thưở xa xưaở  cái nơi mà không thể nào quêndù đã đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này

   Ở hải ngoại các bạn tụ họp từ khắp các tiểu bang trong nước Mỹ... cũng có vài bạn ở nước khác như Pháp, Đan mạch, Canada, Úc, Nauy... vẫn cố gắng chia phiên nhau lấy ngày nghỉ, để cùng tụ họp vào một ngày đã thông báo trước trên email hay bằng điện thoại, và mọi người có thể tụ họp bất cứ lúc nào có thể được

  Ở Việt Nam thì chuyện họp mặt đơn giản hơn, mời  nhau qua điện thoại, nhắn tin trên  báo chí,  hoặc lịch sự hơn   gửi giấy  mờiNhận được  mấy dòng chữ thân mời họp mặt , đã làm cho tôi bồi hồi , nôn nóng  lo sửa soạn,  sắp xếp mọi  chuyện  của   trường lớp, vuông tôm, ruộng lúa  từ cả tháng trước Sau những lo toan  cho ngày 20-11 là ngày nhà giáo VN

   Trước mặt tôi  ngôi trường cũ  dấu yêu, vẫn còn  nguyên vẹn với màu vôi vàng, cũ kỹ theo lớp bụi thời gian , có lẽ đã lâu lắm không được sửa  sang tu bổ nên  dấu tích ngày xưa và rêu phong , đã in đầy trên mặt trước của ngôi trường.Cây bàng vẫn xòe bóng mát , hàng phượng vĩ vẫn thì thầm nhắc chuyên ngày xưa

   .Chúng tôi đã hiện diện tại sân trường ,tóc người nào cũng chớm bạc.Lòng bồi hồi  nhớ về những ngày tháng cũ ,  cũng tại nơi đây , ta đã được vui chơi và học hỏi, dưới sự hướng dẫn đầy nhiệt tình của thầy côTa được như ngày hôm nay , thầy cô đã mất nhiều công sức Ôi! Có ai hiểu hết nỗi lòng  của thầy cô giáo nhỉ! Tôi nhớ hoài câu thầy thường nói:Làm nhà giáo là phải quên mình đi và  nghĩ  nhiều đến người khácThưa thầy câu này con đã khắc ghi  từ ngày bước chân vào trường sư phạm

    Tiếng ai  thoảng trong gió , ngập tràn trong không gian lắng đọng!!!...Thầy cô giáo là người đưa khách sang sông. Người khách xưa biết bao giờ trở lại ???Có nhớ con đò và lần qua bến ấy sang sông !!! Là  bờ cát bao dung và thầm lặng Là bóng mát Là cánh diềuLà  Chúng tôi chẳng ai bảo ai, cùng nhìn nhau bối rối, nhớ lại những buổi cắm trại và những lần nghịch phá ngày xưa..Ôi!!!...Thời gian.

    Đây rồi thầy chủ nhiệm  ( ngày xưa   giáo sư hướng dẫn) của  lớp tôi đang đứng với những thầy cô bộ môn khác .Thầy cô tóc người nào cũng bạc . Có phải tóc thầy bạc cho chúng mình khôn lớn ??? Ước gì thời gian mãi  đừng trôi!!!...

         Ngày họp mặt kỳ này  vui hơn, có rất nhiều bạn ở khắp nơi trên  đất nước về dự nên rất cảm động, theo tôi nghe nói lại là rất đông so với những lần trước Xin cảm ơn sự sắp xếp mà thầy cô và  các anh chị, trong ban liên lạc đã bỏ ra nhiều công sức, để tổ chức chương trình họp mặt, thật vui vẻ và ấm cúng thân tình. Những mái đầu chớm bạc của lũ học trò nghịch ngợm ngày xưa, bên cạnh những mái đầu   đã bạc của thầy Đàm, thầy Trung, thầy Hàn, thầy Phước, thầy.

         Tôi tự  nghĩ một năm có 365 ngày chúng ta cố gắng làm việc 360  ngày đễ dành hai ngày đi họp mặt và ba ngày  về thăm lại trường xưa .Thiết tưởng đó không là một sự phí phạm vô ích,  mà nó là một  sinh hoạt văn hóa thật lành mạnh và đáng duy trì, cho những thế hệ học trò sau nầy tiếp nối. Riêng tôi với cảm nhận bồi hồi của một người được  trở lại, thời học trò xưa cũ qua ký ức hồi tưởng, qua câu chuyện nhắc nhở với nhau khi bạn bè xưa gặp lại đã làm tôi xúc động vô cùng.

        Có nhớ Đạn gà tồ không ? Vệ sỉ của của nhỏ này nói riêng và của cả gia đình gà nói chung  , khiếp cái gì nhỏ cũng được ưu tiên hết từ trong lớp học tới khi đi cắm trại -Anh ấy đã đi xa ,  lòng mình lại chịu thêm một nỗi nhớ thương !

        - "Còn nhớ H không?". "H nào?". "VHH lớp trưởng  của lớp mình đó, chẳng có tin tức gì ,không biết bây giờ bạn ấy  ra sao ? Nhớ ngày xưa bạn í  là chuyên gia bênh vực lớp và nhỏ ưa nghịch phá, mà lại mau nước mắt này nè nhớ chưa ??? ...". "À nhớ rồi". " VHH !". "không có tin tức gì ". Tôi thấy cay đôi mắt! - "Bà nhớ ông M. không?""M?""Bây giờ  là doanh nhân  đó à  nghen".  Giàu nhất nhì ở Mỹ ( chỉ tính người Việt thôi )  "Trời! Doanh nhân!  "Có gì lạ! . Tôi phải mỉm cười để nhớ lại  những lần trêu  M. bởi cứ hỏi : Có phải ông ?...ông?... .M càng nghe càng bối rối , rồi đỏ mặt tía tai vì mắc cỡ! Ôi những trò đùa tinh quái của tuổi học trò!!! Không hiểu sao mà  ngày xưa  mình lại  nghich ngợm   đến như thế ???

      "Còn nhớ HH người hùng lớp mình không?". "Nhớnhớ hơi ..hơi ..". "Thì bà vào  blog của HTB  đi thấy chủ đề "Ngày em 17 tuổi" là thấy người hùng HH ngay". "Ồ, tui sẽ vào coi".- "Ông nhớ con nhỏ ML   không? Con nhỏ hay nhiều chuyện ưa đi chơi chung với MT đó". "Ờ MT thì nhớ, còn  ML.  gì đó thì không... thì vô web xem chỗ album sẽ nhớ mặt ngay.  "Có gặp, Ksor P không?Bạn ấy mất rồi.Ôi! Sao hỏi tới ai cũng mất, cũng không còn,  lòng mình thêm  trĩu nặngThôi không nói chuyện buồn nữa

         - Bà nhớ thầy hiệu trưởng, thầy giám thị không? Nhớ cô Chấn,cô Hạnh  dễ thương của tụi mình hồi xưa  không?". "Quên mặt rồi". "Vô trang web mở chỗ album thấy hình liền".Ông còn nhớ thầy Thành không?Thầy Thành Kenedy  (ngày xưa thầy giống  như tổng thống Mỹ), tụi mình bình chọn thầy là người đẹp trai nhất Pleiku đó nhớ chưa,thầy Jim Bigelow,thầy Duy , thầy Lập còn nhiều và nhiều lắm tất cả  đều có trong slideshow    trang web của Liên trường .

           "Ai lạ vậy, nhìn hổng ra". " TVS chớ ai ". "Ờ... ờ nhớ rồi, phải S là ông xã của X  không?". "Tui cũng không biết ".À còn thầy Giá, thầy Nhu ,thầy Nhạn...Tôi không rõ...Ôi! ngày xưa  đã  xa lắm rồi ... chỉ còn lại trong ta nỗi nhớ không nguôi !!! "Có ai biết tin tức PTC không?". "Vào  thử  Blog của  HTB    đi, chắc là có đó . Nhỏ này hay ghê, gặp biết bao sóng gió cũng như giông bão của cuộc đời ,vậy mà nhỏ còn giử được rất nhiều hình ảnh của thầy xưa, bạn cũ .  Nếu không có thì  lên mạng hỏi, hoặc điện thoại....

        -´Còn nhớ N ĐTT, K L G  không? .Nghe nói  mất tích lâu lắm rồiTôi lại không cầm được nước mắt, lâu lắm rồi có nghĩa là.....À còn nhớ H, nhớ N, nhớ T, nhớ D...các bạn ấy bây giờ ở Mỹ. Còn anh H, anh L...,Còn thầy Ngạc,thầy Phước...Tôi lắng nghe bạn bè trao đổi thông tin cho nhau mà lòng bồi hồi ... Từng khuôn mặt thầy cô cũ, bạn bè xưa lần lượt hiện ra  trong ký ức...À còn anh N T H ngày xưa là bạn của thầy hướng dẫn mình đó, anh ấy bây giờ sống ờ  Cali....Còn  ...

        Tôi như thấy lại trường xưa với những lớp học thân thương, với bảng đen , bàn ghế cũ... Với bạn bè kẻ còn người mất...Những phút giây lắng đọng êm đềm . Lời bạn cũ , thầy xưa bao lưu luyến...Kỷ niệm ùa ra như con nước lớn vơi , đầy ..., chảy phiêu lưu qua bao bờ bãi, thác ghềnh , lãng du với bạc ngàn kênh rạch, vẫn không cạn mà hình như còn đầy ắp yêu thương...Nước tuôn trào cuốn phăng bao lớp bụi thời gian, phủ đầy trong ký ức ...

        Tôi nhớ những trò nghịch phá  khi đi cắm trại, trong giờ nghỉ  không có thầy cô ...của  A, B, C, N...và  Đ,H,S,H  ... Tôi nhớ ngôi trường với những thảm cỏ xanh rì  rợp bóng mát. Tôi nhớ  mối tình đầu dưới mái trường xưa... Tôi nhớ những buổi cắm trại trong rừng cây xanh thẳm, vào   đêm Noel  lạnh giá , tôi nhớ những đêm lửa trại , với khói thuốc thơm lừng, nhớ  bài hát những ngày xưa thân ái ... tôi nhớ những buổi liên hoan cuối khóa, tôi nhớ ánh mắt ta trao nhau hôm nào, tôi  nhớ nước mắt của ngày chia tay...

      - Em lên hồi nào ? Câu hỏi đã đưa tôi trở về hiện tại...Trước mặt tôi  ...

       Thầy với giọng nói ngày xưa, vẫn đôn hậu , ấm nồng lời nhắc nhở ... Người dấu kín bao nhọc nhằn u uẩn...cho ta hồn nhiên nhắc chuyện ngày qua...Trước người ta bé nhỏ mặc dù tuổi thơ đã không còn!!!Thầy là cây cao bóng cả vươn mình trong  nắng gió tỏa bóng mát cho bọn học trò chúng ta ... Ôi làm sao đền đáp được công ơn trời biển ấy... Chỉ đến khi trở thành nhà giáo , tôi mới hiểu được vì sao suốt đời thầy cô thương mến học trò ...

         Tháng mười một mưa vẫn rơi, lau vội khóe  mắt, bao thương mến chực tuôn trào, con chưa xứng lòng thầy cô tận tụy. Và trường ơi bao kỷ niêm chưa quên , mang ước mơ và hoài bão bước vào đời...Vượt bao phong ba bão táp của trùng dương xanh thẳm... cả nghĩa đen và nghĩa bóng con đã tới được bến bờ kia!!! Đễ hôm nay về thăm lại ngày xưa. Vẫn chỉ biết cám ơn thầy , vì thầy đã nhen  lên trong tim con ngọn lửa: Yêu người , yêu đời, và yêu...yêu tất cả.!!!

         .Ngày tháng bây giờ đối với tôi không còn tên tuổi nữa, hình như lúc trẻ ta  luôn hướng tới tương lai, bây giờ  già rồi  thì nghĩ về quá khứ với đầy ắp kỷ niệm ... Tôi ngồi lặng im  để thấy thời gian cũ trôi qua chầm chậm,và ký ức đã cho tôi thấy lại,  một tôi rõ ràng của năm 17 tuổi , hồn nhiên , e ấp với những tình yêu đầu đời đầy lãng mạn... , cùng những ước mơ hoài bão  của tuổi học trò , ở cái nơi mà buổi chiều quanh năm mùa đông...     tôi  chợt nhớ ra ngày xưa .Ôi!!! Xa lắm.....

               Pleiku ơi !!!    Một thời và mãi mãi... trong tôi....

 

Huỳnh Thị Bê, Saigon Viet Nam

Cuu h/s TH Pleiku