Trang Chủ Trung Hoc Pleiku Pleime Phạm Hồng Thái Minh Đức Phao Lồ Bồ Đề

        

PLEIKU  TÌNH  NHỚ  

   

Pleiku của ngày xưa vẫn hoài đó,  

                                    Hoàng hôn về, sương tỏa dáng liêu trai,

                                    Chiều nhạt nhòa chiều say đắm hồn ai

Run rẩy lạnh, con phố buồn nhô nhấp

 

Chiều Pleiku vẫn trời gần, mây thấp,

Vẫn u hoài từng con dốc chơ vơ,

Gió vẫn xoay xoay cơn lốc,  phủ mờ

bụi đỏ vướng nhạt nhòa khung trời biếc

 

Chiều chao nghiêng trút lá khô từng chiếc,

Từng chiếc vàng lơ lửng, chập chờn rơi

Chiều Pleiku vẫn buốt giá chơi vơi,

Cho tóc ướt, cho mắt buồn con gái .

 

Cho người đi vấn vương sầu tê tái,

Và người về ngơ ngẩn dáng đơn côi !

Chiều bâng khuâng, mây tím dâng núi đồi

Chiều tan tác thêm buồn tênh  ngõ vắng

 

Chiều mênh mang trên tàn cây thưa nắng ,

Âm thầm buồn Trịnh minh Thế hút sâu.

Chiều vẳng đưa râm ran lời kinh cầu,

Bồ Đề rộn tiếng chuông Chùa chiều đổ

 

Nha` thờ bên. Minh Đức trường giữa phố

Diệp Kính dập dìu, Hội Phú đăm chiêu,

                                    Con phố dài Hoàng Diệu nắng hắt hiu,

                                    Bưu Điện nối rộn ràng khu Chợ Mới.

                                   

                                    Dốc cao cao Đức An  nhà thờ với

                                    ngợp màu xanh cây lá mát khung trời

                                    Con đường đã từng với tôi một thời,

                                    Thuở áo trắng cùng mái trường Trung Học

 

                                    Ôi Pleiku , từng vết đường xuôi dọc,

                                    Giờ khuất chìm trong quá khứ xa xôi

                                    Pleiku hoài, là nỗi nhớ trong tôi,

Dù nay đã  tóc phủ màu mây trắng

 

Thu Tâm

                                                             Chiều  nhớ kỷ niệm  xưa