| TIN TỨC |
|
|
|
| HÌNH ẢNH MINH ĐỬC |
|
|
|
| HÌNH ẢNH PHỐ NÚI |
|
|
|
| HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI - Minh Đức |
|
|
|
| THƠ và VĂN - MINH ĐỬC |
|
|
-
GS VÜ THỊ LẠNG
-
NGUYỄN PHÚC
-
LÊ XUÂN HẢO
|
| NỘI SAN GIA ĐÌNH MÍNH ĐÚC số 3 |
|
|
-
Trần Thị Bích
-
Nguyễn Quang Trung
-
Lê thị Bình
-
L.T.T
-
Kim Loan
-
Hồng Hạnh
-
Chu Nguyên
-
Thu Hương
-
Liên Hương
-
Nguyễn thị Phượng
-
Phạm Thu Hương
-
MD - Houston
|
| NỘI SAN GIA ĐÌNH MÍNH ĐÚC số 2 |
|
|
-
Cựu học sinh T H Minh Đức
-
Tiểu Đăng
-
T T H
-
H Nguyen
-
Cựu Học Sinh Minh Đức
-
Cựu học sinh Đệ Thất 1 - 66-67
-
THU TÍM
-
L T Nghĩa–P T Thanh Sa-L T Hồng Hạnh
-
H. Nguyễn.
-
Hồng Hạnh
|
| NHẠC |
|
|
|
| NHẮN TIN |
|
|
|
| LIÊN LẠC LIÊN TRUỜNG |
|
|
|
| NỘI QUY |
|
|
|
|
| |
|
| |
TRUNG TIỂU HỌC MÍNH ĐÚC 1973 |
|
Trân trọng cám ơn Quý Thầy Cô, Các Bạn và Các Thân Hữu đã gởi Bài Vở và hình ảnh về cho Trang Mimh Duc..
Mong Qúy Vị tiếp tục đỏng gỏp thêm để cho trang web chúng ta ngày một thêm phong phú. Xin đa tạ tất cả Qúy Vi.
Mọi chi tiết xin liên lạc về E-mail :
lientruongpleiku@gmail.com
ĐỨC GIÁM MỤC MICAE HOÀNG ĐỨC OANH - TÒA GIÁM MỤC KONTUM
Trích từ Nội San Minh Đức Số 3
Gia Đình Minh Đức Việt Nam và Hải Ngoại
BLL Trung & Tiểu Học Minh Đức Pleiku
THƯ ĐỨC GIÁM MỤC MICAE HOÀNG ĐỨC OANH - TÒA GIÁM MỤC KONTUM GỞI ANH CHỊ EM GIA ĐÌNH MINH ĐỨC
Kontum, ngày 22.5.2007
Thân gửi
Các Anh Chị “Gia Đình Minh Đức”
Trong thời gian vừa qua, tôi được biết các anh chị cựu học sinh Trung Tiểu Học Tư Thục Minh Đức đã quy tụ làm việc bác ái từ thiện, dưới danh hiệu “Gia Đình Minh Đức”. Nhiều người đánh giá cao công việc phục vụ của các anh chị.
Điều đáng quý trước tiên là các anh chị năng gặp nhau để biết hoàn cảnh sống của nhau, khích lệ, nâng đỡ nhau sống tốt. Cụ thể các anh chị đã quan tâm giúp đỡ các anh chị còn gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhất là giúp điều kiện cho các cháu nghèo được tiếp tục tới trường.
Ngoài ra, các anh chị “Gia Đình Minh Đức” còn biết hợp tác với các tổ chức xã hội, các tổ chức tôn giáo, bằng cách góp sức, góp tài vật giúp đỡ các trẻ em mồ côi, trẻ em khuyết tật, các anh chị em phong cùi tại nhiều buôn làng ở vùng sâu vùng xa. Các anh chị không quản ngại nhọc nhằn, không phân biệt sắc tộc hay tôn giáo.
Tôi trân trọng việc làm bác ái của các anh chị và mong muốn công việc này luôn được vun đắp ngày càng lớn mạnh. Có dịp xin vui lòng chuyển lời tôi kính thăm và cám ơn các quý ân nhân đã giúp các anh chị có điều kiện đến giúp đỡ các anh chị em thiếu may mắn trên miền đất Tây Nguyên này.
Nguyện Chúa ban muôn ân phúc cho các anh chị và qua các anh chị cho quý vị ân nhân xa gần.
Hiệp thông cùng các anh chị trong các chương trình mục vụ
Thân mến.
Trích từ Nội San Số 2
Gia Đình Minh Đức
THƯ GỬI CÁC HỌC SINH và SINH VIÊN
THƯ GỬI CÁC HỌC SINH và SINH VIÊN
NHÂN NGÀY HIẾN CHƯƠNG NHÀ GIÁO 2006
Đức Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh
Giáo Phận KonTum, Việt Nam
Cựu Giám Đốc Trường Trung Tiểu Học Minh Đức Pleiku
Kontum ngày 18 tháng 11 năm 2006
Mến gởi các học sinh sinh viên
Thuộc Giáo Phận Kontum
Các con thân mến
Cùng với các con, cha chúc mừng các thầy cô và cầu cho các con sống Ngày Nhà Giáo năm nay thật vui, thật hữu ích. Nhân dịp này, Cha có một vài suy nghĩ muốn chia sẻ với các con và qua các con gởi với các bậc cha anh của các con.
Các con thân mến
Ngày nhà giáo, ngày biết ơn. Đây phải là ngày hội lớn. Các con cần đem hết tâm trí để thể hiện lòng biết ơn đối với thầy cô ! Các con đừng quên mình là sinh viên học sinh Công Giáo ! phải chăm, phải ngoan, phải giỏi ! Đấy là cách đáp trả công ơn cha mẹ, công ơn thầy cô thật thiết thực và cụ thể. Hãy học trọn hai bề chữ và nghĩa. Ít lâu nay đã thấy xuất hiện lại câu “Tiên học lễ, hậu học văn”. Cả hai nội dung này phải đi song song với nhau, để các con được đào luyện trở thành con người phát triển về mặt đạo đức, về mặt trí tuệ, mặt sức khỏe. đấy là cái học toàn diện. Học để làm người, làm người với mọi người, biết sống có tình có nghĩa, biết tôn trọng công bằng và lẽ phải, biết phục vụ trong chân lý và trong tình thương.
Nhưng ít lâu nay, việc dạy thêm, học thêm đã và đang làm điên đầu các bậc cha anh các nhà giáo cũng như những người có tâm huyết với nền giáo dục. Tâm trạng đó đã được một nữ sinh bày tỏ trên trang mạng www.edu.net.vn gởi ông Bộ Trưởng Giáo Dục-Đào Tạo mới đây : “Cháu thực sự muốn Bác biết rằng: chúng cháu đã, đang và có thể không còn sức chịu đựng với những gì mà các Bác đề ra, các Bác quy định” (xem CG&DT số 151 tuần từ 27-10 đến 2-11-2006, trang 9 ). Thật đáng suy gẫm !
Thay vì chịu khó dọn bài, nghe giảng, đào sâu bài học, đặc biệt qua bài tập, thì nhiều học sinh sinh viên chọn giải pháp “nhẹ nhanh” là học từ chương, học nhồi nhét. Càng nhồi nét càng mất căn bản. Càng mất căn bản càng phải học thêm dần dà dẫn đến suy sụp và nẫy sinh nhiều tệ nạn như chán học, bỏ học, quậy phá. Kết quả thật thảm thương : kiến thức nửa vời, tiền của tốn kém, sức khỏe tổn thương, thầy cô vất vả, cha mẹ lo lắng. xã hội được gì ? Được đón nhận những con người “thiếu kiến thức, thiếu hiểu biết, thiếu khả năng suy nghĩ và sáng tạo, tệ hơn nữa thiếu đạo đức để sống hùng, sống mạnh, sống thánh”.
Riêng các học sinh sinh viên Công giáo, cái tệ nạn đi học thêm này đã và đang làm đảo lộn sinh hoạt trong nhiều gia đình và xứ đạo. không còn thì giờ dành cho gia đình, cho bạn bè, cho xứ đạo, cho Chúa. Nhiều cha mẹ cũng nghiễm nhiên để cho con cái bỏ luôn việc thờ phượng ngày Chúa nhật và giáo lý cũng như các sinh hoạt đạo đức khác trong xứ đạo, vì con cái phải đi học thêm. Học thêm đã trở thành gánh nặng cho mọi người. Thật đáng tiếc ! Làm sao đây?
Giải pháp đến từ bậc cha anh, từ xã hội và nhất là từ chính các học sinh sinh viên.
Phần các sinh viên học sinh, các con nên nhớ và triệt để thực hiện 3 điều cần này
1- Cần phải học
Cha ông đã nói “một kho vàng không bằng một nan chữ”, cũng có vị nói “Tiền của có ngày rớt, nhà cửa ruộng vườn có ngày mất, chữ nghĩa bỏ vào đầu đi đâu cũng đem theo được”. Phải ý thức việc học là tối ưu quan trọng. Học, học mãi, học đến chết. học để thành người hữu ích cho đời, để phục vụ tha nhân. Nhiều bậc cha anh chưa quan tâm tới đủ việc học của con em. Nhiều con em chưa ý thức đủ việc học quan trọng như thế nào. Hãy gẫm suy gương sáng chói của Tổng thống Abraham Lincoln Hoa Kỳ. Dù nghèo chỉ tới trường tổng cộng suốt đời vỏn vẹn có 365 ngày, nhưng với ý thức sâu sắc, ông đã tự học để trở thành vĩ nhân của Đất Nước và của nhân loại.
2- Cần phải chăm học với quyết tâm cao
Cha ông vẫn dạy :”Có chí thì nên”, “Có công mài sắt, có ngày nên kim” hay câu nói bất hủ của ông Thomas Edison : “Sự thành công bởi một phần trăm thông minh cộng chín mươi chín phần trăm cần cù”. Chính Thomas Edison – nhà phát minh bóng đèn điện và hơn ngàn phát minh khác cho nhân loại – cả đời ông ngồi trên ghế nhà trường chỉ có 6 tháng, nhưng cũng đã kiên trì tự học tập nên người hữu ích và nêu gương sáng cho hậu thế
3- Cần phải chăm chỉ với quyết tâm cao và có phương pháp
Người ta bảo học tập. Nếu không có thời gian nghiền ngẫm điều mình mới học, mới đọc thì có nhồi nhét thêm cũng uổng phí! Đây là một điều rất đơn giản, nhưng hình như ít học sinh sinh viên áp dụng nghiêm túc. Thời nay người ta chỉ biết đẩy nhau đến chỗ nhồi, nhét, thuộc lòng, từ chương, sao chép lại bài mẫu. Ăn uống cần có giờ tiêu hóa. Việc học cũng thế ! Được bao nhiêu học sinh sinh viên dọn bài ở nhà trước khi tới lớp, chăm chú lắng nghe và ghi chép lời thầy dạy ở trường, rồi về nhà đối chiếu với bài đã học, đã được giảng dạy cùng nghiền ngẫm cho thành của “chính mình”, đặc biệt qua các bài tập?
Đứng trước vấn đề gai góc này, các gia đình, các xứ họ, các thầy cô và cả xã hội có giải pháp nào để “giải thoát” cho con em khỏi “cái học chết người” này ? Có phải từ chỗ đồng lương thầy cô không đủ nuôi bản thân và gia đình nên nảy sinh hiện tượng “tràn lan lớp học thêm” không ? Có ai đã ngồi lại tính xem nếu các phụ huynh chấp nhận đóng góp thêm cho nhà trường để nâng cao mức thu nhập của thầy cô sẽ có lợi hơn là dốc tiền cho con học thêm không ? Có ai nghĩ rằng đã đến lúc trả lại cho tư nhân, đoàn thể và tôn giáo cái quyền giáo dục lớp trẻ chính là một giải pháp thích hợp không? (xem Vat.2, SL Giáo dục số 6:1 và 3)
Các con thân mến,
Các con hãy nhớ : là học sinh sinh viên Công giáo, “các con là men, là muối, là ánh sáng, là nhân chứng cho một niềm tin” trong môi trường học đường. Đừng chỉ cậy vào sức riêng mình, mà còn nhờ ơn Chúa giúp. Từ đó, phải là những học sinh sinh viên ngoan, giỏi.
Nguyện Chúa ban muôn vàn ân thánh cho các con và qua các con cho cha anh và các thầy cô cùng bạn bè của các con.
Hiệp thông cùng các con trong tâm tình tôn vinh và tạ ơn Chúa.
+ Micae Hoàng Đức Oanh
Giám mục Giáo Phận Kontum
THƯ ĐỨC GIÁM MỤC MICAE HOÀNG ĐỨC OANH
TÒA GIÁM MỤC KONTUM
Trích từ Nội San Minh Đức Số 2
CỔ LINH MUC GIOAN NGUYỄN TRÍ THứC
Sáng Lập Trung Tiểu Học Minh Đức Pleiku
Cố Hiệu Trưỡng & Linh Mục Nhà Thờ Xứ
Một kỷ niệm về Cha Giám Đốc
Ngày ấy, tôi là một học sinh lớp tư, trường tiểu học Minh Đức, trường xây bên kia đường Lê Lợi, bên này đường là nhà thờ Mông Triệu Thăng Thiên.
Đám học trò nhỏ, ngày thường đi học, chủ nhật đứa nào có đạo thì đi lễ, có một thời gian, thánh lễ trẻ em được dâng ở gian nhà ngang của trường tiểu học, buổi chiều khoảng 2 giờ là giờ giáo lý, học bên Hội Quán nhà xứ, và 3 gian nhà nhỏ, lúc ấy tôi đang học lớp giáo lý xưng tội rước lễ lần đầu, thường thì tụi tôi đến sớm hơn giờ học, chẳng phải siêng năng gì cho lắm nhưng là được cái sân rộng của nhà thờ và khu nhà xứ, tha hồ chơi, rượt bắt, đá banh, trốn tìm, bọn con gái thì nhảy dây, chơi ô quan, chơi thẻ…
Giờ chơi gần kết thúc, mỏi mệt vì chơi những trò vận động, đứa nào đứa nấy mồ hôi nhể nhại, tranh thủ chạy lên sàn gác sau lưng nhà cha xứ, nhà xứ khi ấy là nhà sàn, kiểu nhà của người dân tộc, nhưng sàn thì thấp hơn, cũng đủ cho chúng tôi chui vào sàn đùa nghịch, nhặt nhạnh nhứng thứ vụn vặt như kẹp giấy, tiền xu, rơi xuống từ khe sàn, lẫn trong bụi cát, Cha xứ là người sáng lập ra trường tiểu học Minh Đức của chúng tôi, xây trên đất của giáo xứ; ở đó có một vòi nước cha dùng vệ sinh buổi sáng, cứ nhào lên vặn vòi mà uống, nhà xứ không có bơm điện như ngày nay, nước được bơm lên “sa-tô-đô” bằng cái bơm lắc tay như mấy chỗ bán xăng lẻ ngày nay,
Tôi đến sau cùng, yên tâm như mọi bạn khác, thong thả vặn “rô-bi-nê” cho nước chảy rồi vốc tay mà uống, rửa mặt mũi xong, khóa lại thì than ôi, cái vòi nước trở chứng, nó không khóa lại được nữa, tôi hoảng quá, để yên như thế nước sẽ chảy hết, mà khóa lại thì không được, tôi loay hoay vặn trái rồi vặn phải, bụm, bịt, không thể nào được cả, hốt hoảng, đổ mồ hôi trở lại, tôi không biết phải làm sao, thì lúc ấy, bà giúp việc, nấu cơm nước cho cha xứ xuất hiện, có lẽ tôi nhớ không lầm tên là bà Nga, bà chỉ hứ lên một tiếng rồi nắm lấy lỗ tai tôi, miệng tru tréo “ ái chà mày phá hư cái rô-bi-nê …giờ làm sao đây, …con nhà ai mà phá thế này hỡi giời…” vừa la mắng vừa nhấc dần lỗ tai tôi lên, đau quá tôi chẳng biết phải làm gì, chỉ khóc thét lên, tôi van xin bà và nói nhiều đứa vặn vòi nước chứ không phải mình tôi, bà chỉ nói “tao bắt tận tay mày đây còn cãi gì nữa…” quả thực nhiều đứa vặn mở rồi đóng lại chẳng sao cả, mà sao tới phiên tôi nó lại bị thế này, tôi chắc chắn là trước đó nó vẫn tốt, mà tôi mở cũng đúng cách chứ có sai cách đâu, vì tôi cũng đã dùng vòi này giải khát nhiều lần rồi mà. Bà càng lúc càng kéo lỗ tai tôi lên cao và gắt hơn, một tay tìm cách vặn vặn vòi nước, nhưng vẫn không được, đau quá tôi khóc rống lên, cái vô tư khóc của thằng bé 8 tuổi vang đến phòng cha xứ, cha ra xem chuyện gì, bà nói với cha
- thưa cha, thằng ôn này nó phá hư cái vòi “rô-bi-nê” của nhà xứ rồi cha…
Cha xứ bước lại nhìn, vặn vặn 1 lát rồi nhìn tôi, kéo tôi vào lòng và nói với bà
- à…cái này…à tôi làm hư từ sáng,…từ lâu rồi, không phải nó làm đâu…thôi bà buông nó ra.
Cha ôm tôi vào lòng, lấy khăn lau nước mắt cho tôi, vỗ về tôi, như được giải nỗi oan, tôi càng rống to, cha dắt tôi vào phòng, ôn tồn nói với tôi : cha chịu tội thay cho con rồi, con khóc làm gì nữa, lát nữa có người đến sửa ngay thôi.
Đợi cho tôi hết tức tưởi, cha nói : thôi con về phòng học giáo lý đi, con đừng lo nghĩ nữa, cha đã nhận rồi…
Cha nhận hết lỗi về phần mình, cũng có thể cái vòi ấy đã hư, hoặc tôi làm hư, chứ cha đâu có làm mà cha nhận lỗi cho tôi.
Từ hôm ấy, tôi mỗi khi nhìn thấy cha đi tới đi lui trước hiên nhà đọc sách, hoặc những buổi tôi không tham gia chơi với các bạn, ngồi bên hiên nhà xứ nghe tiếng máy đánh chữ lách cách trong phòng cha vọng ra, tôi quý cha biết mấy, một người làm gương sáng cho tôi, biết tha thứ và nhân lỗi, thủa ấy tôi học giáo lý, có giáo điều Chúa chuộc tội cho thiên hạ, tôi nghĩ cha theo gương Chúa, mà thâm tâm dự tính ngày sau, tôi cũng sẽ học theo cách của cha để sống. Với tôi, cha như một ông tiên hiền dịu, vì thế, khi cuốn Giáo Lý Diễn Ca của cha soạn ra, tôi là thằng mê mệt học thuộc lòng, và vẫn còn nhớ rất nhiều bài cho tới ngày nay, năm 2005 vừa qua, tôi có tìm ra 1 bản cũ, đánh máy rồi in lại những tập nhỏ, phát cho đám con cháu, kể cho chúng nghe về việc kể trên, khuyến khích tụi nhỏ học như tôi từng học,
Kính trọng cha, tôi mượn được cuốn Thánh Hóa Đại Cương dày mấy trăm trang của cha biên soạn, ngồi miệt mài đánh máy lại, cũng đã hoàn chỉnh, để đợi lúc nào đó sẽ in ra cho con cháu học.
Ngày cha mất, nỗi buồn vì trường trung tiểu học Minh Đức của giáo xứ, nhất là trường trung học, là tiền dùng xây dựng nhà thờ, bỏ ra đầu tư vào giáo dục trước để xây dựng nhà thờ mới sau, nay giao cho nhà nước quản lý, mà nhà thờ cũ cũng đã đập phá chưa xây lại được, lo lắng và đau ốm, giai đoạn thuốc thang hiếm hoi, cha đã không qua khỏi, một điều tiếc nuối trong đời, tôi vì công việc ở xa không về để đưa cha được 1 bước đường, bước cuối cùng ở thế gian.
Hôm nay viết mấy dòng, nhân ngày giỗ thứ 30 của cha, để tưởng nhớ vị linh mục dịu hiền in dấu mãi trong đời tôi.
Pleiku, ngày 23 tháng 05 năm 2007
Tưởng nhớ ngày giổ thứ 30 của Đức Cha
Nguyễn Phúc, Cựu Học Sinh TH Minh Đức
|
|