Page 1
Khám Phá Mới – không xa mà lạ – bớt lạ mà xa
Vũ Bình Quảng
Hóa ra đây lại là tên học chung với bọn tớ tại nhà cô Oanh, chỉ một đấng nam
nhi gan cùng mình lúc bấy giờ thôi đó. Học toán năm lớp 9 chứ gì, tại nhà cô
gần nhà xử án ... Mới phát hiện hóa ra đâu có xa lạ gì... phải không? Ráng viết
bài thưở ấy đi, nhớ gì viết đó, Thế nghĩ là Quảng nhớ nhiều nhất vì là duy nhất
một đấng mày râu giữa đám tiểu yêu mà, đúng vậy không? Đức cũng nói và
nhắn Thế nói với Quảng vậy đó.
i
Thấy đề nghị của Thế cũng hay hay, thoạt đầu tôi định viết gì đó để nhắc lại chút ít kỷ niệm ngày đó,
đến lúc ngồi bàn viết thì chợt nhận thức ra là thủa đó, khung trời tuối nhỏ, sống với nhau trong cùng thế
giới phố núi bé bỏng, học cùng đệ với nhau, thỉnh thoảng gặp nhau qua những lớp hè hay ngoài phố,
nhưng rất lạ với nhau, may lắm thì biết nhau qua tên, thêm tí nữa qua khuôn mặt từ xa, và nhiều lắm là
vài ba câu ngập ngừng cả hình thức lẫn nội dung. Lớn lên, khi có cơ hội học với nhau, gặp nhau nhiều
hơn thì tôi đả rời Trung Học Pleiku (11B 1973) vào Chu Văn An; nên ngoài những gì bạn bè phái nam
kể lại sau này, có lẽ những gì tôi biết về các bạn Pleime cũng chỉ bắt đầu nửa đời sau và nửa giòng sông
này.
Chuyện 2008
Câu chuyện ngày xưa bắt đầu hay trở
Hoi ngo
lại khi tôi đến Long Beach, California
giữa mùa đông 2008. Kim-Vân là người
Pleime cùng đệ đầu tiên tôi gặp hơn là
gặp lại qua bao năm trời, sau đó là Thu
Đào Hoa. Thu Đào thì cứ gọi là tạm
biết trong những ngày ở Pleiku vì Thu
Đào bình thường vẫn kên đám húi cua
cùng lớp thủa đó. Hoa và Vân tôi đã gặp
đâu đó ở Pleiku trước 1975 và trong trại
tị nạn (Camp Pendleton) khoảng tháng 5
hay tháng 6 1975, những ngày tháng đó
nói với nhau vỏn vẹn trước sau chưa
được một phút.
Năm cuối trung học, dân ban B Pleime
lên THPK nên Đào và Hoa quen với đám
bạn nam nhi của tôi nhiều hơn nên hai nàng cũng biết dân THPK nên nhắc và kể lại được những kỷ
niệm cũ hư hỏng hay ngoan cố của đám húi cua. Khi Thu-Đào hỏi tôi có thấy ba nàng khác hơn xưa
hay không thì tôi chỉ nhớ đại khái câu trả lời là ngày xưa mình có gặp nhau nhiều gì đâu mà biết, còn
bây gìờ thì Thu-Đào là người phụ nữ rất tinh và sắc ..., Hoa trông đúng là người vợ hiền ..., còn Kim-
Vân thì để nói sau!
Hoa, Thu Đào, và Kim Vân - Feb 3rd 2008

Page 2
Hai tuần sau khi gặp nhau sau bao năm trời, tôi trở lại California thăm gia đình Kim-Vân vài ba ngày
trước khi lên đường về Việt Nam. Bạn bè và Kim-Vân có nhờ tôi mang hai bức thư riêng về cho Thuý
Nga và Thế. Ngoài email, không ai có điên thoại hay địa chỉ gì của Nga và Thế; tôi email cho Nga
nhưng không thấy trả lời, hỏi bạn bè mãi cũng không làm sao biết được, chỉ toàn là hình như và hình
như. Đoảng thêm nữa, trước khi bay vài ba giờ thì nhận đươc email của Hoa lẫn lộn ba thứ tiếng Pháp-
Việt-Anh nhưng cũng không điện thoại hay địa chỉ
Wed, Feb 27, 2008 at 10:52 PM Bon voyage! Chúc Quảng ngày mai đi VN
thượng lộ bình an, gặp bạn 12B Pleiku nào thì cho Hoa gửi lời thăm. Hoa có gửi
email cho Thuý Nga và Thế xin địa chỉ nhưng không ai trả lời cho Hoa hết. Oh
well! Hy vọng Quảng về đó tìm được hai người này, nhất là Lê thị Thế ...Have a
good trip! See you later! Hoa
Tôi cũng tạm biết Hoàng Thuý Nga qua những lớp học tư xưa, trong đầu tôi biết chắc trước sau gì
qua bạn bè cũng sẽ tìm được địa chỉ nhà hoặc nơi dậy học của Nga, rồi cứ đến thẳng nhà hay trường
chắc chắn là phải gặp. Còn Lê Thị Thế thì không biết phải tính sao đây, lần đầu tiên nghe tên nhưng
chưa biết mặt hoặc ngày xưa đã gặp mặt nhưng không biết tên. Vừa đến Saigon, tôi vội email cho Nga
thêm lần nữa thì may thay Nga trả lời.
Fri, Feb 29, 2008 at 3:01 PM
Nga ơi,
Quảng vừa đáp và hiện đang ở Saigon. Rất muốn liên lạc với Nga. ThuĐào,
Hoa, và KimVân có thư cho Nga và Thế và muốn Quảng mang đến. Cho Q
phone hoặc địa chỉ đi!
Quang
84 976 183x xx
Fri, Feb 29, 2008 at 7:42 PM
Quảng ơi,
Trước hết N thành thật xin lỗi Quảng vì đã chậm trả lời. Lý do: điều cơ bản
cần biết thì Quảng đã mail & kể trong thư rồi, lại có cả hình nưã, thế là quá đủ
đối với Nga rồi, nên Nga cảm thâý không cần phải để Quảng nhọc công làm gì,
nhưng hôm qua chat vơí Đào, Đaò nói có việc về Thế nên hôm nay Nga trả lời
Quảng ngay đây, Nga cũng đã điện thoại cho Thế tối qua về việc Đào nói. Các
chi tiết đt cuả Thế : ... đt cuả N : ... điạ chỉ cuả N : ... phường 10, quận 8
Chào Quảng & chúc Quảng có một chuyến về quê thật ý nghiã.
Bạn xa xưa,
Đọc điện thư của Nga, tôi thầm nghĩ “đúng là Hoàng Thuý Nga”, vẫn thế, con người với ánh mắt đầy
tình cảm nhưng lúc nào cũng kín đáo, ngại ngùng, và lịch sự. Lần chót, tháng Tư 1975, tôi gặp Nga và
những người Pleiku ở vườn Tao Đàn Saigon, trong cuộc họp khẩn học sinh sinh viên chiến nạn Pleiku.
Gặp lại Nga sau hơn 30 năm, đang định chạy lại ôm lấy bạn thì chợt nhớ thứ nhất đây là Nga và thứ
nhì đây là Việt Nam, nên thôi chỉ bắt tay. Thực sự, đây là lần đầu tiên tôi ngồi nói chuyện với Nga, và
đến giờ này tôi cũng chẳng nhớ đã nói gì trong giờ đồng hồ đó. Nga có viết cho tôi sau khi nhận được
một vài bài về chuyến hành hương Hồi xưa, Nga chỉ đơn giản nghĩ rằng Quảng là mẫu người của
khoa học, khô khan ... vì hồi xưa Nga có tiếp xúc & nói chuyện với Quảng bao giờ đâu. Thật là thức
khuya mới biết đêm dài, bây giờ Nga lại biết thêm Quảng có 1 tâm hồn văn chương dào dạt.” . Đúng

Page 3
thế, ngày xưa có tiếp xúc hay trò chuyện gì đâu, mừng thay hôm nay mình biết nhau hơn.
Tôi điện thoại cho Thế mấy lần nhưng không sao được, phần vì cần phải đi những tỉnh khác nên tôi
nhờ người em gái (Bình- Định) liên lạc hộ, thì ra Bình Định cũng biết Thế và cô em sẽ liên lạc và gặp
Thế sau. Nhưng cuối cùng phải thất hẹn, khi tôi ở Saigon thi Thế ở Phan Rang hay Pleiku, khi tôi đến
Pleiku thì Thế đã trở lại Saigon thì phải.
Đến và ở lại Pleiku hai đêm, ngoài chuyện đàn đúm với hai ba chục mạng mày râu ăn tục nói phét,
tôi đến thăm được ba người Pleime – Kim Sen, Thu Hà, và Bích Lan.
Tôi không nhớ thủa đó có gặp hay biết Kim-Sen hay không, nhưng giờ thì cứ gọi là tạm biết nhau đi
vì Lộc là một trong những người bạn rất thân của tôi từ lớp Đệ Thất và là bạn Hướng Đạo. Gặp Kim-
Sen và Lộc, đúng là hai nhà mô phạm, cả hai có vẻ giống tính nhau, cẩn thận và ít nói.
Cho đến khi đọc bài Đức
ii
viết gần đây, tôi mới thấy lạ và thú vị, Khác với Kim-Sen, Lộc thì từ xưa
bao giờ cũng là học sinh gương mẫu, chăm chỉ, đâu ra đó, không phá, và chắc chắn không nghịch
ngầm. Đang ở nhà Sen & Lộc thì Kim-Vân gọi hỏi thăm chuyến đi và nhờ tôi chụp vài tấm ảnh đường
Lê Lợi và khu nhà của gia đình Hoa & Vân ngày xưa bên cạnh trường Minh Đức, cũng nhờ thế Kim-
Vân và Kim-Sen lần đầu tiên hay là lâu lắm rồi mới nói chuyện với nhau, thế Sen còn nhớ Vân nói gì
không?
Tiếp tục, tôi gặp được Thu-Hà nhờ thổ công Bùi Hoàng Sơn. Gian hàng quần áo tạp hoá của Thu-Hà
làm tối nhớ đến gian hàng tạp hoá của gia đình tôi ngày xưa, cũng chỉ quanh quẩn đâu đây. Ngồi nhắc
lại chuyện xưa thì cũng đâu có bao nhiêu vì hồi đó thỉnh thoảng gặp nhau rất ngắn ngủi trong những
lớp học hè hay ngoài đường thế là hết. Nhưng gìờ nói chuyện đời này đâm ra lại hay. Tuy nhiên ánh
mắt nghịch ngợm và giọng nói coi thường đời của Thu-Hà vẫn như hồi xưa còn bé. Nhìn qua phải qua
trái rồi Thu Hà giỡn “chả mấy khi được như ngày hôm nay, được ngồi giữa hai ông bạn già, một bên là
ông độc thân và một bên là ông thân đang độc”.
Nhờ qua Thu-Hà, Nguyển Hiếu Đức và tôi (aka tam giác đồng dạng) đến gặp Bích-Lan ở quầy ăn
nhỏ của Lan cũng ở chợ Mới. Có lẽ Lan là người Pleime ngang lớp mà tôi nói chuyện nhiều nhất. Lan
và tôi nhắc lại lần đi dạo năm phút phố núi và đi uống café ở quán nào đó mà đến giờ tôi cũng không
sao nhớ được tên. Nhắc lại câu chuyện cách uống vang trắng, vang đỏ, café đen, café sữa; rồi ước vọng
của Lan với Hàng Không Việt Nam, v.v. Trước khi chia tay, tôi nửa thật nửa đùa hỏi Lan: nhìn lại môi
trường cách đây hơn ba mươi năm, trong khoảng thời gian và không gian đó, bạn là một trong những
người con gái đẹp nhất của Phố Núi Pleiku và tôi chỉ là một tên nhóc con không đâu vào đâu, tại sao
ngày đó bạn lại la cà đi uống café với tôi? Với cặp mắt có đuôi, đầu lắc lắc, và nụ cười ngày nào Lan
trả lời ....
iii
Sau ba tuần viếng thăm Việt Nam và tìm lại được bạn bè gần xa, còn một người bạn rất thân mà cả
Thuý Nga và Thu Đào nhờ tôi gắng tìm cho được, đó là Văn Thị Hưng. Tôi cố liên lạc bạn bè họ hàng
quen biết trong Hội Thánh Tin Lành. Nhưng chưa tới đầu thì tôi đã tìm được Hưng qua một tình cờ hay
xếp đặt đặc biệt nào đó
iv
và lúc đó Hưng chỉ cách tôi hơn nửa tiềng lái xe. Lúc gọi cho Hưng, tình cảm
trộn lẩn của tuổi 15 và tuổi 51 chăng, vì không hiểu sao tôi lại gọi Hưng là Vân cho đến khi Hưng la
hoảng lên hòi Vân là ai mà làm bạn lộn tùm lum vậy! Thật là vui khi nhận được điện thư của bạn bè
nhất là Hưng và Nga cho ngày hội ngộ này

Page 4
Fri, Apr 18, 2008 at 8:54 PM
Hoi ngo
Hi Quang,
It was the most delightful and surprise phone call
I've got ... Nevertheless I was very happy to
receive your phone call. You sounded soooo...
different - (Although I don't really remember
how you sounded) but I couldn't have recognized
you solely from the voice. It was when you said
"Day la Vu Binh Quang" that every thing clicks.
Wow, time flies. I often talk to Danh, my
husband, about my childhood in Pleiku.
ThuyNga was the name I mentioned most of the
time to him. I left Pleiku and the classmates so
early ...
....
Thank you Vu Binh Quang for locating me, an
old friend. And thanks for locating other friends.
Let's keep in touch.
Van Hung
Sat, Apr 19, 2008 at 6:05 AM
Không biết nói thế nào để diễn tả lòng biết ơn của N khi nhờ Quảng mà N biết được tin
tức của Hưng.
Hoang Thuy Nga
38 năm trưóc, gươm lạc giữa rừng hoa
Mùa hè ấy thế mà đã ngót bốn mươi năm của những ngày không xa mà lạ quá. Lúc đấy, theo tuổi ta
thì tôi mười lăm nhưng với tuổi tây thì chưa được mười bốn. Vốn học đúng tuổi, lại sanh gần cuối năm
nên tôi chĩ là một cậu học sinh nhỏ bé so với những người bạn cùng lớp, trong đám nam sinh có những
người lớn hơn tôi đến năm bẩy tuổi
v
, với những nữ sinh dường như ai cũng hơn tôi một hai tuổi
vi
. Nghĩ
lại, xem lại, nhìn lại, tôi biết mình bé và bé lắm, đúng như lời một người giáo sư đã nhớ đến tôi mấy
tháng sau mùa hè năm ấy “Sở dĩ cô vẫn nhớ được Quảng, vì năm lớp 9 ấy là niên khóa đầu cô dạy
Pleiku, Em còn bé xíu ngồi ở bàn đầu và có khi ngồi bàn thứ hai, không nghịch phá gì cả, nhưng luôn
luôn là hay thầm thì một chút cái gì đó với bạn em bên cạnh, nhưng vở của em,chữ em viết đẹp và
sạch.”.
Hè 1970, sau hơn tháng trời trong Saigon và lúc đi tìm một hình bóng, trở lại Pleiku thì nửa hè đã
tạm qua. Không biết mẹ tôi lo vì đây là lần đầu tiên tôi không học hè hay là lần đầu tiên bà cụ đọc được
những suy nghĩ của cậu con trai đầu lòng mới lớn. Chiều hôm đó, nằm trên gác, đang mê man đọc
“Thoáng Mây Bay”
vii
trong tập truyện ngắn “Tuổi Hoa Tím” viết riêng cho đám con trai mới lớn, tôi
chợt nghe loáng thoáng lời tâm sự của mẹ tôi với Cô Oanh “...chị cũng đang lo cho cháu ghê lắm ... hè
này cháu mất đi hơn cả tháng ... không học ... giờ lúc nào cũng mơ mơ màng màng...” và loáng thoáng
tiếp câu trả lời với giọng cười nghịch ngợm của Cô Oanh “...chị đế đấy cho em, ngày mốt chị cho cháu
đến học hè với em đi ...”.
Tối hôm đó, sau khi rào trước đón sau mẹ tôi hỏi “... lớp toàn là con gái, thế con có dám không?”
Với Vợ Chồng Văn Thị Hưng

Page 5
Chỉ có thế, năm phút đi bộ từ bến xe Lam chợ mới, qua khu quân cụ nhà người bạn Phạm Ngọc
Minh (ĐT Miên) , đến toà xử án cũ, rồi ngược lên một tí đến nhà Cô Oanh, nằm bên cạnh nhà chị Minh
Hương (ĐT Lạc) và người bạn Hoàng Đức Thịnh (ĐT Thông). Đoạn đường sao dài lê thê và gập ghềnh
với bao suy tưởng như đang xoáy vào người cậu bé mới lớn. Ánh mặt trời vàng buổi sáng mùa hè mùa
mưa Pleiku choá loá ánh vào mắt. Nhà Cô Oanh đang chan hoà với bao tiếng cười tiềng nói ồn ào
giọng con gái, đôi chân bủn rủn đứng trước cửa tôi đang lưỡng lự quay lưng đi về chăng! Đọc được ý
nghĩ ấy, chợt tiếng cười tiếng nói ngưng hẳn thay thế với câu nói vừa quyền uy vừa tinh nghịch của Cô
Oanh “Quảng, vào đây em, mấy cô Pleime này hiền và ngoan lắm...”. Lững thững từng chân từng chân
tôi bước vào, vẫn giọng nói đó “...các chị bây giờ phải ý tứ đấy nhá... không thì bẽ mặt cả lũ....Quảng
em ngồi chỗ kia kìa ...”.
Phút giây đầu lạc vào vườn hay rừng hoa này sao mà dài thế, bao ánh mắt nhìn tôi thương hại chăng,
mỉa mai chăng, chọc ghẹo chăng; tôi nhìn thật nhanh nhưng tránh né những cặp mắt ấy với mong mỏi
tìm thấy được đôi mắt khuôn mặt quen thuộc đó. Không! Gươm đã lạc một cành hoa và gươm đang lạc
vào vườn hoa. Vội vã vào chổ ngồi, tim đập liên hồi, giả vờ chăm chú nghe và nhìn trên bảng, thỉnh
thoảng nhìn lén chung quanh. Lạ quá, sao ai trông cũng lớn hẳn lên! Hết giờ, tiếng cười tiếng nói vừa
chợt bắt đầu thì bỗng im hẳn, bao ánh mắt quay lại nhìn tôi, lại thương hại, lại mỉa mai, lại chọc ghẹo
chăng? Ra khỏi lớp tôi đi thật nhanh như chạy trốn rồi bình tĩnh trở lại khi nhớ đến bài “Thế nào là anh
hùng” cùng trong tập truyện ngắn “Tuổi hoa tím” đó!
Đến giờ này tôi không nhớ là Cô Oanh đã dậy gì, giảng gì. Cũng không nhớ là mình có học hết khoá
hè đó không, nếu mấy bạn Pleime trong khoá hè này còn nhớ xin kể dùm.
quangbvu@gmail.com December 4
th
, 2008. Thân tặng nhóm bạn Pleime mà nửa đời sau mới biết!
Tái Bút
Khi Thuý Nga cho đọc ké đoạn văn
Thu năm nay, tôi lại đi trên con đường vắng này, nghe từng chiếc lá rơi trên bờ cỏ,
nước trong như 1 cặp mắt tuyệt vời, cây liễu xanh đứng buồn như nàng cung nữ
thời xưa & trong vườn nhà ai thấp thoáng hoa phù dung buổi sáng nở trắng như 1 tâm
hồn còn trẻ. Nắng ở đây vẫn là nắng ngày xưa & linh hồn tôi vẫn là linh hồn tôi năm
trước, tôi vẫn ngờ như không sự đổi thay.
Đường này hiu hắt, tôi đem lòng về để gặp mùa thu thương nhớ cũ & mây cũng thấy
thu về để nước hồ xanh.
Chân ai đi xa vắng đàng kia hay đó chỉ là gió thoảng mong manh & gió nào vương
vấn hồn tôi hay đó cũng chỉ là dư thanh của 1 ngày xưa cũ. Chao ôi, buồn lại nhiều rồi
nhưng cũng chỉ buồn như năm trước.
Tôi chợt nhớ đến đâu đây đoạn thư tình mộc mạc tôi được đọc
Anh,
Trời vào Thu rồi anh nhỉ, vậy là nơi anh lá đã bắt đẩu đổi mầu. Có đôi lúc em chợt
ước mơ có một dịp nào đó tay trong tay đi bên anh trên con đường rực rỡ lá vàng để
cảm được những lãng mạng của hai người yêu nhau mà các thi sĩ đã từng diễn tả trong
thơ, chắc là thú vị và đặc biệt lắm.

Page 6
i
Lỗi là tại Thuý Nga cho tôi xem ké đoản văn Nga viết riêng cho những người bạn Pleime, rồi Thu Đào nhắc tới câu
'Gươm Lạc Giửa Vườn Hoa'
ii Nguyễn Thị Đức, Bạn Học 2, http://www.lnptpleiku.com/Pleime_page/files_pleime/ng_t_duc6_banhoc2.html
iii ?????
iv Khi tôi đến nói chuyện với sinh viên lớp Việt Ngữ tại Yale University
v Trong thời chiến tranh, để tránh quân dịch, rất nhiều người khai tuổi xuồng hay dùng khai sanh của người em.
vi Đến giờ, tôi mới chỉ biết là Văn Thị Hưng “trẻ” hơn tôi hai tuần và tôi “lớn” hơn Phùng Kim Vân chưa được hai tháng
vii Thoáng Mây Bay, câu chuyện một cậu bé mới lớn nghĩ là mình yêu bạn thân của chị mình, lớn hơn cậu ta vài ba tuổi thì
phải, câu chuyện kết thúc khi người “Chị” xoa đầu chú bé và bảo “đó là thoáng mây bay đấy em”.